1001 Bài Thơ Viết Về Hưng Yên Hay, Thơ Ca Ngợi Hưng Yên Quê Tôi

--- Bài mới hơn ---

  • Hưng Yên Quê Tôi: Lời Gọi Mời Của Một Trái Tim Tha Thiết Yêu Quê
  • Soạn Bài: Viết Đoạn Văn Trong Văn Bản Thuyết Minh Trong Sách Giáo Khoa Ngữ Văn Lớp 8
  • Lời Bài Hát Quê Hương Là Chùm Khế Ngọt
  • Giáo Án Lớp Mầm Đề Tài: Bài Thơ Về Quê
  • Hãy Nói Về Quê Hương Em Hoặc Nơi Em Đang Ở
  • (iini.net) Sau loạt thơ tình Tây Bắc, xin mời các bạn cùng đến Hưng Yên qua những bài thơ viết về vùng đất này. Đây là những bài thơ ca ngợi Hưng Yên hay và mới nhất, bên cạnh đó là những bài thơ tình yêu đôi lứa gắn với tình yêu quê hương Hưng Yên..

    Thơ Hay Viết Về Hưng Yên Quê Hương 01

    TÌNH NGƯỜI HƯNG YÊN

    Thơ: Lê Nhường

    Xin mời người về thăm lại HƯNG YÊN

    Để ngất ngây với vườn cây trĩu quả

    Sông HƯNG HẢI chở đầy bao tôm cá

    Ruộng bạt ngàn cho cây lúa thêm xanh

    Đất phèn chua giờ nhiều vụ thâm canh

    Người dân quê vốn thật thà cần mẫn

    Nết dịu dàng không biết hờn biết giận

    Gian khổ nhọc nhằn miệng vẫn cười tươi

    Dựng xây đời bằng trí tuệ tuyệt vời

    Cho đất mẹ ngày càng thêm giầu đẹp

    Rạng nhãn trĩu cành bao niềm kiêu hãnh

    Cùng bạn bè luôn sát cánh đi lên

    Xin một lần đến để mãi không quên

    Làng quê xưa nay thật nhiều đổi mới

    Nhà máy nhiều đường to dài rộng mở

    Luôn đón chờ bè bạn đến mưu sinh

    Người về đây để nói chuyện tình duyên

    Để chiều đông không chạnh lòng thôn nữ

    Để HƯNG YÊN ngọt ngào câu tình tự

    Xin hãy về với quê nhãn HƯNG YÊN.

    Thơ Hay Viết Về Hưng Yên Quê Hương 02

    HƯNG YÊN QUÊ TÔI

    Thơ: Hồng Phúc

    Quê tôi vang bóng một thời

    Kinh thành thứ nhất thứ nhì Hưng Yên

    Bao người gan dạ trung kiên

    Xả thân vì nước vì nền tự do

    Bao người vượt khó làm to

    Suốt đời vì nước chăm lo dân mình

    Quê tôi có Nguyễn Văn Ninh

    Tướng Phạm Ngũ Lão hiển linh ngút trời

    Chuyện tình bất tử ngàn đời

    Bắc Sơn Bãi Sậy một thời liệt oanh

    Hương lồng hoa nhãn thơm thanh

    Đồng đay thẳng cánh như tranh Đông Hồ

    Con người cảnh vật lên thơ

    Xây hồ Bán Nguyệt nàng chờ rửa chân

    Ai ơi đừng có phân vân

    Về thăm quê nhãn kết thân bạn hiền.

    Thơ Hay Viết Về Hưng Yên Quê Hương 03

    HƯNG YÊN CHUYỂN ĐỔI

    Thơ: Hồng Phúc

    Quê tôi đất nặng phù xa

    Cho mùa hoa trái, bao la nghĩa tình

    Cam đường vừa ngọt vừa xinh

    Nhãn nồng trũi quả rung rinh mọng đầy

    Ngày xưa trồng lúa trồng đay

    Đến nay chuyển đổi dân ngày vui hơn

    Lúa trồng ta chọn giống thơm

    Mùa về no ấm, dẻo cơm dân làng

    Một phần đất lúa chuyển sang

    Trồng cây ăn quả, mở mang hạn điền

    Sao đừng phụ thuộc thiên nhiên

    Cho thêm thu nhập, tăng tiền nông dân

    Chuyển đổi phương thức canh tân

    Ghép hoa, ghép quả, giỏi phần ngoại giao

    Được mùa thu hoạch giá cao

    Lãi hàng trăm triệu một sào thấy vui.

    Thơ Hay Viết Về Hưng Yên Quê Hương 04

    NHỚ QUÊ HƯNG YÊN

    Thơ: Nguyễn Hải Bình

    Thế là mùa nhãn lại về

    Xa quê lâu lắm chưa về Hưng Yên

    Cũng vì công việc liên miên

    Chưa về thăm lại Hưng Yên quê mình.

    Quê hương bao nghĩa, bao tình

    Nơi ấy có cả bóng hình…ngày xưa

    Phận đời lắm chát, nhiều chua

    Xa nhau từ ấy, bây giờ…mất nhau.

    Thơ Hay Viết Về Hưng Yên Quê Hương 05

    HƯNG YÊN – VĂN HIẾN

    Thơ: Hồng Phúc

    Sông Hồng, song Luộc bao đời

    Dầy công bồi đắp quê tôi mà thành

    Nhãn lồng mọng quả thơm thanh

    Đồng bãi thẳng cánh như tranh Đông Hồ

    Có hồ Bán Nguyệt lên thơ

    Có Đền Phù Ủng để thờ Tướng quân

    Ngoại giao quan giỏi đời Trần

    Có Nguyễn Trung Ngạn hai lần xuất trinh

    Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh

    Tư duy đổi mới dân mình giầu lên

    Còn bao nhiêu những cái tên

    Tận trung với nước, vững bền lòng trai

    Lưỡng tướng có một không hai

    Nguyễn Bình trung tướng có ai sánh bằng

    Lưỡng trạng nguyên cũng được thăng

    Tống Trân tài giỏi phải trăng quê mình

    Tình yêu vừa đẹp, vừa xinh

    Ớ Đầm Dạ Trạch cung đình còn ghi

    Hơn trăm đỗ đạt sử thi

    Xích Đằng văn miếu còn chi phải bàn

    Bao nhiêu hội tỉnh đến làng

    Nhân dân phấn khởi xối xang trong lòng

    Phố Hiến nức tiếng Đàng Trong

    Giao thương buôn bán, lưu thong thuyền bè

    Khi về bạn sẽ được nghe

    Bao nhiêu truyện kể, câu vè vang xa

    Mảnh đất yêu mến thơ, ca

    Con người chung sống hài hoà thiên nhiên./.

    Thơ Ca Ngợi Hưng Yên Quê Tôi 06

    HƯNG YÊN – MẢNH ĐẤT, CON NGƯỜI

    Thơ: Đào Văn Tuấn

    Ai về thăm mảnh đất này

    Là nơi mầu mỡ, cấy cầy ngày xưa

    Sông Hồng, sông Luộc, nắng mưa

    Phù sa bồi đắp sớm trưa mà thành

    Con người chăm chỉ học hành

    Anh hùng hào kiệt lưu danh muôn đời

    Phố Hiến vang bóng một thời

    Thuyền bè tấp nập rạng ngời thương gia

    Khoái Châu có đền Đa Hoà

    Chuyện tình bất tử thiết tha lòng người

    Đến hồ Bán Nguyệt dạo chơi

    Đền Trần, Đền Mẫu ngẫm rồi linh thiêng

    Tiên Lữ con gái rất duyên

    Đẹp người, đẹp nết, ruộng điền khéo tay

    Ai về Kim Động mới hay

    Trước kia làm bãi, dệt đay làm nghề

    Mỹ Hào kinh tế khỏi chê

    Mấy năm công nghiệp đã về khắp nơi

    Văn Lâm đã nức tiếng rồi

    Có rượu Lạc Đạo quê tôi lưu truyền

    Yên Mỹ mảnh đất thuyền quyên

    Bao người tài giỏi tâm chuyên, chí bền

    Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh

    Tư duy đổi mới, dân mình giầu lên

    Ân Thi tướng giỏi đời Trần

    Có Phạm Ngũ Lão, ân cần giúp dân

    Ngoại giao xuất chúng như thần

    Có Nguyễn Trung Ngạn hai lần xuất giao

    Văn Giang chuyển đổi tự hào

    Trồng hoa, cây cảnh việc nào cũng hay

    Phù Cừ lưỡng trạng còn đây

    Tống Trân tài giỏi, dân cầy nhớ công

    Bây giờ mời bạn ngược dòng

    Về Phố Hiến cổ trong lòng Hưng Yên

    Nhãn lồng thơm ngọt có liền

    Đảo Cò tuyệt đẹp như tiên giữa hồ

    Xích Đằng văn miếu đang chờ

    Về đây tưởng nhớ, để mơ tên mình

    Bao nhiêu lễ hội, chùa, đình

    Vấn vương du khách, thắm tình quê tôi.

    Anh có về xứ nhãn với em không ?

    Hồ Bán Nguyệt làm gương lồng đôi bóng

    Lắng hồn nghe tiếng chuông chùa xa vọng

    Ngắm cánh cò bay lả giữa phố quê.

    Dưới bóng trăng cùng dạo bước triền đề

    Sông lấp lánh ngược dòng về quá khứ

    Trong ảo ảnh ngỡ Tiên Dung -Đồng Tử

    Bước ra từ trang truyền thuyết xa xưa.

    Cùng bên em hứng gió thoảng hương đưa

    Cánh đồng sen thơm nức mùi con gái

    Hồng chen biếc níu chân bao khách lại

    Ngẩn hồn ngây nơi đồng nội thắm tình.

    Xua bóng đêm bằng ánh điện lung linh

    Thành phố trẻ khoác lên mình áo mới

    Bao khát vọng từng ngày đang vươn tới

    Hưng Yên ơi! Thoả mong đợi bao ngày.

    Phút tương phùng hai đứa đếm từng giây

    Thưởng thức nhãn cùi dầy thơm ngọt lịm

    Mỗi khẽ chạm ngỡ môi em chúm chím

    Đường tình yêu phủ tím bước ta về.

    Thơ Ca Ngợi Hưng Yên Hay 08

    TỰ HÀO PHỤ NỮ HƯNG YÊN

    Thơ: Hoàng Thủy Tiên

    Đất Hưng Yên phù sa trù phú

    Gái Hưng Yên ưu tú thuỷ chung

    Tam Tòng tứ đức công dung

    Dũng cảm vô cùng từ thủa xa xưa.

    Ỷ Lan đẹp lại vừa triết lí

    Giỏi ngoại giao chính trị thiên tài

    Thái hậu nhiếp chính lần hai

    Giúp Triều Nhà Lý rạng ngời thịnh hưng.

    Đào Thị Huệ đã dùng tài sắc

    Hát ả đào giết giặc nhà Minh

    Lập mưu chuốc rượu say tình

    Liều lĩnh quên mình thả địch trôi sông.

    Hai cuộc chiến như dừng trước mắt

    Phụ nữ luôn bất khuất kiên cường

    Hoàng Ngân sáng mãi tấm gương

    Là người con gái can trường xứng danh.

    Bùi Thị Cúc tên người anh hùng nữ

    Tuổi trăng tròn hoa chớm nở xinh tươi

    Sắc xuân dâng hiến cho đời

    Mỹ nhân diệt giặc…thân phơi pháp trường.

    Những tấm gương rạng ngời bất khuất

    Máu Lạc Hồng người đất Hưng Yên

    Bao năm chống Mỹ chí bền

    Mẹ tôi anh dũng đã quên thân mình.

    Con từng đứa hy sinh chiến trận

    Chồng không về mẹ hận giặc gian

    Vai gầy gồng gánh nuôi quân

    Kiên cường trung hậu đảm đang trọn lòng.

    Ngày giải phóng nắng hồng rạng rỡ

    Xuân đã về phụ nữ thêm tươi

    Trên môi bừng sáng nụ cười

    Tăng cường sản xuất xây đời giàu sang.

    Nay ghi tiếp sử vàng truyền thống

    Cũng đảm đang anh dũng kiên trung

    Việc nhà việc nước gánh gồng

    Năng động vô cùng… sáng tạo thông minh.

    Sống nhân hậu, nghĩa tình, rèn nết

    Đầy tự tin để dệt yêu thương

    Xây gia đình, dựng quê hương

    Dân giàu nước mạnh má hường chung tay.

    Phố Hiến cũ ngày nay tấp nập

    Phụ nữ cùng hội nhập đi lên

    Nghĩa nhân đùm bọc dưới trên

    Dạy con ngoan giỏi mẹ hiền thành công.

    Luôn xứng đáng nòi Rồng giống Hạc

    Gái Hưng Yên noi các anh hùng

    Nay ta quyết chí chung lòng

    Dựng xây Tổ Quốc non sông đẹp giàu.

    (đang cập nhật…)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tiếng Đồng Quê (Bài Đọc Hiểu Tiếng Việt Lớp 5
  • Đề Đọc Hiểu Đoạn Thơ Việt Nam Quê Hương Ta
  • Tuyển Tập Các Bài Thơ Quê Hương Hay Và Ý Nghĩa Nhất
  • Quê Hương Là Gì Hở Mẹ?
  • Sách Giáo Khoa Lớp 3: 1 Bài Thơ Đề Tên 2 Tác Giả, Chủ Biên Xin Lỗi
  • Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Cần Thơ

    --- Bài mới hơn ---

  • Những Câu Thơ Thư Pháp Hay Về Quê Hương
  • “nghĩa Lộ Mùa Ban” Tập Thơ Thắm Đượm Tình Thơ
  • Nhà Thơ Ngọc Khương Với Quê Hương Quảng Bình
  • Những Bài Thơ Hay Viết Về Chuyện Tình Buồn Trong Quá Khứ
  • Những Câu Nói Hay Về Tương Lai
  • Tuyển chọn những bài thơ hay viết về vẻ đẹp, cuộc sống, con người vùng đất tỉnh Cần Thơ. Chùm thơ là những lời ca ngợi và nỗi nhớ về quê hương Cần Thơ.

    CHÙM THƠ LIÊN QUAN:

    ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

    ♥ Chùm thơ cảm động bên cha mẹ sau bao ngày xa quê

    BÀI THƠ: CẦN THƠ QUÊ TÔI

    Tác giả: Tuấn Nguyễn

    Quê hương anh đó, giấc mơ bao thời

    Về đêm ngắm thật tuyệt vời

    Đèn hoa rực rỡ như mời gọi nhau

    Thôi thì sơ lược để chào khách xa

    Cánh đồng thẳng tắp, thoảng qua chẳng đành

    Dưới sông nước mát trong lành

    Từng đàn cá lội như tranh họa đồ

    Thưa cùng anh chị, các cô

    Quê tôi chợ nổi nhấp nhô trên dòng

    Người mua, kẻ bán thật đông

    Vui đùa nhộn nhịp hòa đồng, chung tay

    Rạng ngời nét đẹp tung bay

    Ca dao ngày ấy ngất ngây bên lòng

    “Cần Thơ gạo trắng nước trong

    ai đi đến đó lòng không muốn về”.

    BÀI THƠ: VỀ VỚI TÂY ĐÔ

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Chưa đi chưa biết Cần Thơ

    Tới rồi mới thấy mộng mơ hữu tình

    Chiều chiều ra đứng một mình bên sông

    Mắt em lúng liếng cho lòng ngẩn ngơ

    Ninh Kiều nước chảy lơ thơ

    Em mời anh tới bến bờ yêu thương

    Cho anh lòng dạ vấn vương

    Ngẩn ngơ sao lại quên đường phố quen

    Tới khi thành phố lên đèn

    Bước chân lại đến bên em tình cờ

    Nhớ cô gái nhỏ bên bờ sông sâu

    Miền Tây mùa nước năm sau anh về

    Nên duyên giai ngẫu phu thê mặn nồng

    Trăm năm vẹn nghĩa vợ chồng

    Tình ta mãi mãi sẽ không phai nhoà.

    BÀI THƠ: CẦN THƠ CHIỀU MƯA

    Tác giả: Ho Nhu

    Người xưa thuở ấy bây giờ nơi đâu

    Sông Hậu ơi! Mấy nhịp cầu

    Mà lòng thôn thức như lâu chưa về

    Vẫn nguyên vẹn với lời thề mang theo

    Tình trao vẫn giữ trong veo cõi lòng

    Chiều mưa hỏi có ai trông

    Dáng ai thấp thoáng môi hồng mắt răm

    Nồi canh lẩu mắm từng ăn chung thuyền

    Phải chi buổi ấy bén duyên

    Để giờ không phải mơ huyền nhớ nhung

    Bao giờ mình mới được cùng

    Li cà phê đắng ngồi chung một bàn

    Đừng làm ướt áo, ướt làn da em

    Mà lòng anh xót cho thêm chút buồn.

    BÀI THƠ: DU THUYỀN CẦN THƠ

    Tác giả: Ho Nhu

    Đò chiều đợi khách sang sông

    Cơn mưa bất chợt niềm trông thêm dài

    Dửng dưng làm lạnh áo dài bà ba

    Tình người Cần Thơ mặn mà

    Gái hiền thuỳ mị nết na dịu dàng

    Chu toàn nội trợ đảm đang

    Dâu hiền rể thảo giỏi dang vẹn tròn

    Mời anh mời chị ngọt giòn thơm tho

    Theo em anh chớ đắn đo nghĩ nhiều

    Gái Cần Thơ thật đáng yêu

    Câu ca vọng cổ như chiều anh đây

    Cần Thơ mong đợi bao ngày

    Nay anh trở lại đắm say hương tình…

    BÀI THƠ: CẦN THƠ NỖI NHỚ

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Mùa hạ này anh về với Cần Thơ

    Dòng sông Hậu có đôi bờ mưa nắng

    Quê hương em có nước trong gạo trắng

    Có con đò luôn chở nặng tình quê

    Anh xuống đây sao chẳng muốn quay về

    Có phải chăng anh đã mê sông Hậu

    Có nhánh mù u bướm vàng vẫn đậu

    Mê câu hò ơi tình bậu dở dang

    Con sông quê có điên điển bông vàng

    Cô thôn nữ chèo đò ngang đưa đón

    Chiếc áo bà ba xinh tươi mơn mởn

    Nụ cười duyên con nước lớn nước ròng

    Bến Ninh Kiều ngắm dòng nước mênh mông

    Anh thấy em đôi má hồng e thẹn

    Cần Thơ ơi phải nơi đây điểm hẹn

    Tây Đô ngọt ngào ai đến cũng mê

    Cô bé xinh xinh có mái tóc thề

    Cho anh hỏi thăm đường về thành phố

    Cứ tự hỏi mình nên đi hay ở

    Khi ra về mang nỗi nhớ khôn nguôi.

    BÀI THƠ: CẦN THƠ THƯƠNG QUÁ MỘT TÌNH YÊU

    Tác giả: Giọt Buồn Không Tên

    Cần Thơ ơi ai về đi để nhớ

    Nhớ Ô Môn sông bên lỡ bên bồi

    Bến Ninh Kiều lờ lững con nước trôi

    Chiều nhạt nắng dạ bồi hồi xao xuyến

    Đến Cái Răng để nghe lòng lưu luyến

    Chợ trên sông rộn tiếng những ghe hàng

    Đêm Phong Điền nghe nỗi nhớ miên man

    Máu đổ xuống hiên ngang không lùi bước

    Vĩnh Thạnh ơi dù đi xuôi về ngược

    Ruộng thâm canh xanh mượt những cánh đồng

    Ánh lửa hồng soi nước bạc trên sông

    Xuồng xuôi ngược bềnh bồng đêm trăng tỏ

    Qua Thới Lai hỏi ai về Cờ Đỏ

    Thăm người em phương đó vẫn đợi chờ

    Chén rượu nào chiều Thốt Nốt say mơ

    Đêm Bình Thuỷ ngẩn ngơ thêm thương nhớ

    Tây Đô ơi phải chăng là duyên nợ

    Đêm phương Nam bỡ ngỡ giữa Ninh Kiều

    Bến sông nào ai đứng đợi người yêu

    Cho môi mắt vấn vương nhiều khao khát

    Đến quê em chợt thấy lòng dào dạt

    Một tình yêu mộc mạc đất chín rồng

    Đẹp rạng ngời thành phố mới ven sông

    Nghe xao xuyến chạnh lòng đêm từ tạ

    Cần Thơ ơi với tôi là tất cả

    Đợi tôi về thương quá một tình yêu.

    BÀI THƠ: ANH NHỚ VỀ CẦN THƠ

    Tác giả: Ho Nhu

    Đã lâu lắm anh không về rồi đấy

    Để bây giờ mới thấy lắm đổi thay

    Cảnh phố phường luôn biến đổi mỗi ngày

    Nên anh đã không tận tay được biết

    Bến Ninh Kiều đã bao ngày biền biệt

    Khách đông vui chẳng thể biết bao người

    Phố xá bây giờ ngày một thêm vui

    Đường trung tâm cây, hoa tươi vẫn nở

    Cầu Cần Thơ đã xoá đi một thuở

    Những chuyến phà tấp nập xuống lên thuyền

    Anh có đi qua cầu bắc sông Tiền

    Mỹ Thuận đó đã nên duyên đôi lứa

    Rồi còn nhiều câu chuyện vui hơn nữa

    Những tháng ngày anh lăn lộn miệt vườn

    Khu Mỹ Khánh giờ cũng đã tinh tươm

    Nơi du lịch đã đơm nhiều trái ngọt

    Về Cần Thơ ôn mối tình đã trót

    Yêu nồng nàn mà chẳng được gần nhau

    Để nỗi nhớ đừng hằn sâu mãi mãi

    Về Cần Thơ đất cho nhiều hoa trái

    Như tình người luôn thư thái thủy chung

    Ba má mình vẫn mong đợi vô cùng

    BÀI THƠ: CẦN THƠ MẾN YÊU

    Tác giả: Nguyễn Đình Huân

    Có dòng sông Hậu lững lờ chảy xuôi

    Bến Ninh Kiều đượm tình người

    Có cô thiếu nữ nụ cười ngất ngây

    Nhuộm hoàng hôn tím trôi đầy trên sông

    Chợ nổi bến nước mênh mông

    Có cô thôn nữ má hồng chèo ghe

    Xốn xang anh mới được nghe lần đầu

    Ai đi chợ nổi cùng nhau thì về

    Toàn là đặc sản nhà quê miệt vườn

    Dừa xoài ổi mít chuối hương

    Lời rao em ngọt như đường mời anh

    Cần Thơ như một bức tranh

    Ra về nhưng lại không đành chia tay

    Tình người chưa nhắm đã say

    Tạm biệt em gái miền tây anh về.

    CHIỀU TÂY ĐÔ

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Gặp em đứng đó bên bờ sông sâu

    Bâng khuâng anh nhớ lần đầu gặp em

    Chúng mình chung chuyến phà đêm

    Em đi chợ nổi mình ên thôi à

    Làm quen trên một chuyến phà

    Lần đầu gặp mặt thế mà anh say

    Má hồng mắt biếc thơ ngây dịu dàng

    Chợ nổi ngày ấy trong lòng xuyến xao

    Chia tay mình mãi khát khao

    Hẹn ngày gặp lại mai đào thắm duyên

    Ngờ đâu bến cách xa thuyền

    Em xa chợ nổi tới miền viễn du

    Cuối hè trời sắp sang thu

    Bướm vàng đậu nhánh mù u bên hồi

    Gặp nhau không nói lên lời

    Tình anh vẫn thế suốt đời yêu em.

    TẠM BIỆT CẦN THƠ

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Tạm biệt sông Hậu mộng mơ hữu tình

    Bến Ninh Kiều đứng một mình đợi ai

    Má hồng lúng liếng mắt nai

    Bay bay trong gió áo dài dễ thương

    Cho anh lòng dạ vấn vương

    Chia tay anh phải lên đường em ơi

    Gửi cho em đó những lời dịu êm

    Dáng yêu kiều mái tóc mềm bay bay

    Một lần gặp mặt ngất ngây nửa đời

    Bóng chiều buông xuống em ơi anh về

    Cùng em ngồi ngắm anh trăng

    Bến Ninh Kiều có chị Hằng là em.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay Viết Về Sóc Trăng Quê Hương
  • Tuyển Tập Thơ Cúng Dường Mùa Phật Đản
  • Tướng Bàn Tay Phụ Nữ, Có Đặc Điểm Này Thì Cả Đời Hạnh Phúc
  • Thơ Hay Dễ Học Về Xem Tướng
  • Những Bài Thơ Hay Nhất Tặng Mẹ Nhân Ngày 20/10
  • Những Bài Thơ Hay Viết Về Cảnh Làng Quê, Quê Hương Tôi

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Lục Bát Quê Hương Hay Nhất
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Thơ Về Quê Hương, Đất Nước Hay Nhất Được Nhiều Độc Giả Yêu Thích
  • Top 10 , Nckhspud, Skkn, Diem Chuan Vao 10, Mmo, Crypto, Coin, Token, Stock, : Yêu Quê Hương Qua Từng Trang Sách Nhỏ
  • Top 10 , Nckhspud, Skkn, Diem Chuan Vao 10, Mmo, Crypto, Coin, Token, Stock, : Yêu Quê Hương Qua Từng Trang Sách Nhỏ: Giang Nam Với Bài Thơ Quê Hương
  • Hình Ảnh Người Dân Làng Chài Qua Bài Thơ Quê Hương Của Tế Hanh
  • Tổng hợp những bài thơ hay viết về cảnh làng quê, nông thôn nghèo, quê hương của tôi.

    Những bài thơ miêu tả vẻ đẹp bức tranh làng quê, nông thôn Việt Nam. Dù đi đâu cũng không bao giờ quên được những hình ảnh thanh bình, êm đềm đó. Và làm sao quên được mối tình ngày xanh gắn liền với tình yêu quê hương..

    BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG TA GỌI VỀ

    Thơ: Hảo Trần

    Xa quê hương suốt mấy chục năm rồi

    Mãi trong ta nhớ miền quê yêu dấu

    Cánh diều tuổi thơ lưng trâu sáo đậu

    Nghe quê hương đất mẹ gọi ta về

    Chân ngập ngừng lội bước tới triền đê

    Đàn bướm nhỏ dập dìu hoa dại tím

    Nhớ một thời tuổi thơ nhiều kỷ niệm

    Gợi ta về với những giấc mơ xưa

    Đồng lúa xanh non ngút ngàn nắng mưa

    Đất bạc màu mẹ dày công chăm bón

    Khom lưng trên đồng cõng bầu trời trĩu nặng

    Úp mặt ruộng sâu góp nhặt hạt thóc rơi

    Con biết quê nhà vất vả lắm mẹ ơi

    Một nắng hai sương đất cằn đồng hạ

    Ướt đẫm giọt mồ hôi đong đầy khoai lúa

    Thấm một đời câu muối mặn gừng cay

    Quê hương mình bao nỗi nhớ đong đầy

    Chiếc áo tơi bốn mùa che mưa nắng

    Gió lào thổi cuộc đời thêm gánh nặng

    Hạt thóc vàng mẹ đánh đổi thanh xuân

    Yêu quê mình ta dạo bước bâng khuâng

    Bát nước chè xanh, câu hò ngọt lịm

    Giọng nói quê nghe nhọc nhằn thương mến

    Ta trở về nghe tiếng gọi quê hương..!

    BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

    Thơ: Bình Minh

    Tôi sinh ra nơi miền quê duyên hải

    Đất Hải Phòng mê mải cánh buồm nâu

    Biển quê tôi rất đẹp và rất giàu

    Hoàng hôn đến với một màu tím biếc

    Thời gian trôi theo dòng đời hối tiếc

    Bên mái trường ta học Viết ngày xưa

    Tháng 5 về mùa phượng đỏ đong đưa

    Còn nhớ mãi chiều tắm mưa xóm nhỏ

    Có nhiều hôm nắng chưa vờn ngọn cỏ

    Cùng bạn bè theo gió thả diều quê

    Bao năm rồi trong nức nở tái tê

    Tìm ký ức đam mê ngày xưa ấy

    Thời gian trôi như một dòng sông chẩy

    Xa mất rồi ai tìm thấy được chăng

    Nơi quê cũ ơi tình sâu nghĩa nặng

    Tuổi thơ nào say đắm của ngày xưa …

    BÀI THƠ: TÌNH QUÊ

    Thơ: Bình Minh

    Nhớ không em thuở ấu thơ ngày ấy

    Mình bên nhau khi diều giấy bay cao

    Tuổi thơ xưa bên nỗi nhớ cồn cào

    Còn mãi mãi đi vào trong kỷ niệm

    Thời gian trôi những tháng ngày màu nhiệm

    Vẩn vơ hoài còn ẩn hiện trong ta

    Dù đi đâu anh vẫn nhớ quê nhà

    Nhớ tuổi thơ những chiều tà bóng xế

    Quê hương ơi tuổi thơ là như thế

    Là chiều tà bóng xế thả diều quê

    Bên bạn bè và những nỗi đam mê

    Anh nhớ mãi câu thề thời thơ dại

    Em đùa anh bao giờ mùa hoa cải

    Nở hoa vàng ta phải chuyện trầu cau

    Tuổi thơ ơi bên kỷ niệm úa nhàu

    Còn nhớ mãi một màu tình quê cũ.

    CHIỀU QUÊ

    Thơ: Chử Văn Hòa

    Chiều quê hương lúa thơm nồng

    Hoàng hôn trải nắng trên sông ráng chiều

    Hồn nhiên thả những cánh diều tuổi thơ

    Từng đàn bò bước nhởn nhơ

    Đủng đà đủng đỉnh bên bờ tre xanh

    Môi trường cuộc sống trong lành

    Chiều quê là một bức tranh yên bình.

    BÀI THƠ: NHỚ LẮM QUÊ HƯƠNG

    Thơ: Huyền Thư

    Nhớ làm sao, tiếng võng giữa trưa Hè

    Tiếng kẽo kẹt, ôi nghe mà thương lắm

    Lời ru mãi, ngàn đời sau vẫn ấm

    Mái tranh nghèo, sâu đậm…nghĩa tình xưa

    Gió thổi về, theo giọt nắng đong đưa

    Mây lướt nhẹ, từng cơn mưa…vội vã

    Cau lại thắm, vườn trầu thêm xanh lá

    Đã đến mùa, ra cấy mạ….đi thôi ‼

    Chân lấm bùn, thân ướt đẫm mồ hôi

    Hồn thanh thản, cuộc đời…không lo nghĩ

    Đêm khuya vắng, tiếng côn trùng non nỉ

    Như dặn lòng, bền bỉ…với thời gian

    Những hoàng hôn, mờ nhạt khói sương tan

    Dừa soi bóng, trăng vàng….in đáy nước

    Quê hương đó, bao giờ ta tìm được

    Đến bao giờ, dừng chân bước….tha phương.

    BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 1

    Thơ: Hoa Chu Van

    Đã lâu lắm hôm nay tôi trở lại

    Về thăm quê nhớ mãi tuổi ấu thơ

    Trên con đường xưa ngày nhỏ mộng mơ

    Mà đến nay bây giờ sao nhung nhớ

    Gió rung cây rì rào như hơi thở

    Nét đẹp quê hương giữ ở trong tim

    Bến nước cây đa hồi bé trốn tìm

    Tái hiện lại như cuộn phim quá khứ

    Nhớ bạn bè xưa cùng bao nét chữ

    Ngày ra trường lưu giữ ước mơ xanh

    Hè nắng chói chang lưu bút trao dành

    Cất giữ mãi giờ đã thành kỷ niệm

    Về thăm quê làm lòng ta xao xuyến

    Bao nhiêu năm lưu luyến bồi hồi

    Mà thời gian lặng lẽ thế cứ trôi

    Và tất cả trong tôi còn nhớ mãi

    Với quê hương tình yêu dành kết trái

    Cho con người mang lại những niềm vui

    Bao yêu thương và chia ngọt sẻ bùi

    Quê hương đó buồn vui ai cũng nhớ.

    BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 2

    Thơ: Hoàng Minh Quân

    Ai trong đời không gợi nhớ quê hương?

    Bao vấn vương những niềm thương trăn trở

    Chốn hoang sơ ấu thơ thời lầm lỡ

    Vẫn quay đều trong nhịp thở bụi trần gian.

    Quê hương là gì trong cơ cảnh lầm than,

    Một bức tranh dệt thêu niềm hy vọng?

    Dẫu đi xa vẫn nhớ hoài cô đọng

    Dấu can qua cơn bĩ cực trăm bề.

    Quê hương nào nuôi lớn những đam mê,

    Những nhiêu khê những tái tê hoài niệm?

    Để hôm nay vững bài ca chiêm nghiệm..

    Nốt thăng trầm cho một phút thăng hoa!

    BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG 3

    Thơ: Sinh Hoàng

    Quê hương mưa nắng hai mùa

    Có dòng sông nhỏ hàng dừa xanh xanh

    Quê nghèo vách đất mái tranh

    Chiếc xuồng ba lá đêm trăng bến ngoài

    Ngọt bùi no đủ sắn khoai

    Dẽo thơm hạt gạo nuôi ai nên người

    Cây lành trái ngọt xanh tươi

    Má hồng môi thắm rạng ngời gái quê

    Lúa mùa duyên thắm, tình quê dạt dào

    Quê hương hai tiếng ngọt ngào

    Quê hương yêu dấu khắc vào trong tim.

    BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG NHỚ MÃI TIẾNG GÀ TRƯA

    Thơ: Giọt Buồn Không Tên

    Quê hương ơi tôi nhớ nguời da diết

    Bao năm rồi mãi biền biệt trời xa

    Vẩn trong tôi một nỗi nhớ quê nhà

    Nhớ lời Mẹ ru thiết tha cánh võng

    Tiếng gà trưa sao mãi còn lắng đọng

    Hàng cau xanh hoài vọng xoã tóc thề

    Cơn gió nào nghe dịu mát chiều quê

    Đàn trâu béo bên triền đê nhai cỏ

    Dưới bến sông rộn ràng bầy trẻ nhỏ

    Tiếng cười vui vang khắp ngõ quê làng

    Những mái đầu ngụp lặn dưới nắng chang

    Nghe xao động mơn man trên sóng nước

    Nhà Mẹ nghèo nép mình bên tán đước

    Vệt khói lam tỏa mượt mái tranh chiều

    Mẹ gầy gò trong dáng nhỏ liu xiu

    Ơ kho quẹt bửa cơm chiều ngon lạ

    Tôi lớn lên trong tháng ngày vất vã

    Nhớ lời ru nghe thương quá tiếng gà

    Nhưng vì nghèo đành phiêu bạt nơi xa

    Thân trôi nỗi bôn ba nơi xứ lạ

    Mãi trong tôi quê hương là tất cả

    Vẩn thiết tha một nổi nhớ quê nhà

    Nhớ Mẹ già mòn mõi đợi con xa

    Dù mắt mẹ giờ chỉ là đêm tối

    Quê hương ơi con nợ lời xin lỗi

    Con sẽ về đừng giận dỗi Mẹ ơi.!

    BÀI THƠ: LÀNG QUÊ TÔI

    Thơ: Nguyễn Quang Định

    Chiều nhạt nắng làng quê mát rượi

    Hàng cây xanh gió thổi rì rào

    Trên đồng có một chú trâu

    Đang mải cúi đầu… gặm ngọn cỏ xanh.

    Mái nhà tranh… bên bờ nương ruộng

    Hàng cây che bóng xuống quanh nhà

    Thu về muôn tiếng chim ca

    Câu hò điệu ví đậm đà tình quê.

    Đã lâu lắm chưa về thăm lại

    Nhớ xóm làng cùng mái nhà tranh

    Nhớ cha nhớ mẹ sinh thành

    Bà con bè bạn xung quanh xóm nghèo.

    Tôi cứ mãi chạy theo cuộc sống

    Lo đi tìm ước mộng tương lai

    Cũng mong sẽ tới một ngày

    Về quê gặp gỡ bắt tay mọi người.

    ĐỒNG DAO QUÊ HƯƠNG

    Thơ: Bằng Lăng Tím

    Ta tìm về nghe câu hát đồng dao

    Con đò nhỏ cắm sào nơi bến đợi

    Thu đã mãn thêm một mùa gặt mới

    Tình quê hương vời vợi nhớ trong lòng

    Cò gọi đàn nghiêng cánh vỗ triền sông

    Từng con sóng bềnh bồng xô nhè nhẹ

    Bao kỷ niệm môt thời ta thơ bé

    Tiếng mẹ yêu khe khẽ hát ru hời

    Lũ mục đồng ngày mải miết rong chơi

    Đêm đốt lửa sáng trời thi hát hội

    Nhạc rộn rã tưng bừng vui suốt tối

    Sáo ngân vang ai thổi lúc bổng trầm

    Ta tìm về nghe lại khúc thanh âm

    Trâu gõ mõ lặng thầm nhai cỏ mật

    Hương lúa thoảng thấm tình yêu của đất

    Bài đồng dao mãi hát đến bây giờ.

    THƠ LỤC BÁT: QUÊ NHÀ

    Thơ: Chung Mai

    Quê nhà biết mấy thân thương

    Bến sông thửa ruộng con đường đã qua

    Vui đùa cùng bạn trong ta trải dài…

    Đàn trâu lững thững bước ngoài bờ đê

    Cỏ non thích thú mải mê gặm hoài

    Đống rơm từng sợi vàng dai

    Mẹ gà lục cục trống choai bới mồi

    Nhiếp con ngơ ngác xem thôi

    Diều hâu liệng mãi thấy mồi sà ngay

    Trẻ con cũng thích nơi này

    Trốn tìm đuổi bắt mê say cả chiều

    Mẹ nhìn mấy đứa mắng yêu :

    Cởi trần rặm lắm ngứa nhiều đấy nghe

    Kẽo cà kẽo kẹt rặng tre gió lùa

    Góc vườn khóm mía lá khua xạc xào

    Đông về cái lạnh hanh hao

    Co ro buốt giá chạm vào ổ rơm

    Sắn khoai độn lẫn hạt cơm

    Vẫn ngon vẫn dẻo vẫn thơm đến giờ

    Ước gì là mãi dại khờ trẻ con

    Ước gì ta mãi mãi còn bé thôi .

    --- Bài cũ hơn ---

  • Quê Hương Nghĩa Nặng Tình Sâu
  • Chùm Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Của Người Tha Phương
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ 1001 Bài Thơ Quê Hương, Tình Yêu Làng Quê & Nỗi Nhớ
  • Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ
  • Vài Lời Về Bài: Trao Đổi Về “quê Nghèo” Với Cô Nguyễn Bích Thủy
  • Những Câu Thơ Thư Pháp Hay Về Quê Hương

    --- Bài mới hơn ---

  • “nghĩa Lộ Mùa Ban” Tập Thơ Thắm Đượm Tình Thơ
  • Nhà Thơ Ngọc Khương Với Quê Hương Quảng Bình
  • Những Bài Thơ Hay Viết Về Chuyện Tình Buồn Trong Quá Khứ
  • Những Câu Nói Hay Về Tương Lai
  • Ca Dao, Tục Ngữ Về Quảng Nam
  • Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp Quê nhà một góc nhớ mênh mông…

    NHỮNG CÂU THƠ THƯ PHÁP HAY VỀ “QUÊ HƯƠNG”

    Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp

    Quê nhà một góc nhớ mênh mang.

    Dù xa cách mấy trùng dương

    Ở đâu cũng có quê hương trong lòng.

    Trăng đâu chẳng phải là trăng

    Mà sao vẫn nhớ vầng trăng quê nhà.

    Quê hương mỗi người chỉ một

    Như là một chỉ mẹ thôi.

    Đêm nay gió lạnh trùng khơi

    Quê hương còn mãi những lời mẹ ru

    Ra đi cánh gió phương trời lạ

    Vẫn nhớ non sông một mái nhà.

    Cây có cội mới trổ cành xanh lá

    Nước có nguồn mới bủa khắp rạch sông.

    Ô hay mọi cái đều thay đổi

    Còn với non sông một chữ tình.

    Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi

    Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về.

    Muôn địa phương cũng chỉ là ga tạm

    Một Huế thôi nhớ mãi lại quay về.

    Giọt sương trên cỏ hôm qua

    Giật mình chợt hỏi quê nhà ở đâu.

    Không có mảnh đất nào êm dịu bằng quê cha đất tổ.

    Ăn cơm mẻ bát xứ người

    Vẫn còn canh cánh góc trời chân quê.

    Quê hương là suối tóc huyền

    Là duyên nón là là thuyền nón ai.

    Ra đi vọng lại cố hương

    Nhớ người yêu dấu vấn vương bao tình.

    Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

    Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.

    Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để quay về.

    Quê hương nếu ai không nhớ

    Sẽ không lớn nổi thành người.

    Ngày nào lúa xanh thì thầm bảo

    Ra đi quê cũ chớ thờ ơ

    Bao giờ gót cũ hoen sắc xám

    Trở lại tình quê vẫn đợi chờ.

    Quê hương là con đò nhỏ

    Mẹ về khua nước ven sông

    Quê hương là đêm trăng tỏ

    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm.

    Quê hương là gì hở mẹ

    Mà sao cô giáo bảo phải yêu

    Quê hương là gì hở mẹ

    Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Cần Thơ
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Hay Viết Về Sóc Trăng Quê Hương
  • Tuyển Tập Thơ Cúng Dường Mùa Phật Đản
  • Tướng Bàn Tay Phụ Nữ, Có Đặc Điểm Này Thì Cả Đời Hạnh Phúc
  • Thơ Hay Dễ Học Về Xem Tướng
  • Những Bài Thơ Hay Về Quê Hương, Đất Nước

    --- Bài mới hơn ---

  • Câu 14 Đọc Đoạn Thơ Sau Và Trả Lời …
  • Những Bài Thơ Lục Bát Về Biển Đảo, Quê Hương, Đất Nước, Con Người Việt Nam
  • Những Bài Thơ 8 Chữ Về Quê Hương, Làng Quê, Biển Đảo
  • Đề Thi Học Sinh Giỏi Ngữ Văn 8 Trường Gio Linh Tại Soanbai123.com
  • Tình Yêu Quê Hương, Đất Nước Là Mạch Nguồn Của Dòng Thơ Mới. Hãy Làm Rõ Nhận Định Này Qua 2 Bài Thơ Quê Hương Của Tế Hanh Và Khi Con Tu Hú Của Tố Hữu
  • 1. QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Đỗ Trung Quân)

    Quê hương là gì hở mẹ

    Mà cô giáo dạy phải yêu

    Quê hương là gì hở mẹ

    Ai đi xa cũng nhớ nhiều

    Quê hương là chùm khế ngọt

    Cho con trèo hái mỗi ngày

    Quê hương là đường đi học

    Con về rợp bướm vàng bay

    Quê hương là con diều biếc

    Tuổi thơ con thả trên đồng

    Quê hương là con đò nhỏ

    Êm đềm khua nước ven sông

    Quê hương là cầu tre nhỏ

    Mẹ về nón lá nghiêng che

    Là hương hoa đồng cỏ nội

    Bay trong giấc ngủ đêm hè

    Quê hương là vòng tay ấm

    Con nằm ngủ giữa mưa đêm

    Quê hương là đêm trăng tỏ

    Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

    Quê hương là vàng hoa bí

    Là hồng tím giậu mồng tơi

    Là đỏ đôi bờ dâm bụt

    Màu hoa sen trắng tinh khôi

    Quê hương mỗi người chỉ một

    Như là chỉ một mẹ thôi

    Quê hương có ai không nhớ …

     

    2. QUÊ HƯƠNG (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

    Quê hương là một tiếng ve

    Lời ru của mẹ trưa hè à ơi

    Dòng sông con nước đầy vơi

    Quê hương là một góc trời tuổi thơ

    Quê hương ngày ấy như mơ

    Tôi là cậu bé dại khờ đáng yêu

    Quê hương là tiếng sáo diều

    Là cánh cò trắng chiều chiều chân đê

    Quê hương là phiên chợ quê

    Chợ trưa mong mẹ mang về bánh đa

    Quê hương là một tiếng gà

    Bình minh gáy sáng ngân nga xóm làng

    Quê hương là cánh đồng vàng

    Hương thơm lúa chín mênh mang trời chiều

    Quê hương là dáng mẹ yêu

    Áo nâu nón lá liêu siêu đi về

    Quê hương nhắc tới nhớ ghê

    Ai đi xa cũng mong về chốn xưa

    Quê hương là những cơn mưa

    Quê hương là những hàng dừa ven kinh

    Quê hương mang nặng nghĩa tình

    Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời

    Quê hương ta đó là nơi

    Chôn rau cắt rốn người ơi nhớ về.

     

    3. ĐƯỜNG VỀ QUÊ MẸ (Tác Giả: Đoàn Văn Cừ)

    U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân,

    Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần,

    Lại dẫn chúng tôi về nhận họ

    Bên miền quê ngoại của hai thân.

    Tôi nhớ đi qua những rặng đề,

    Những dòng sông trắng lượn ven đê.

    Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp,

    Người xới cà, ngô rộn bốn bề.

    Thúng cắp bên hông, nón đội đầu,

    Khuyên vàng, yếm thắm, áo the nâu

    Trông u chẳng khác thời con gái

    Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au.

    Chiều mát, đường xa nắng nhạt vàng,

    Đoàn người về ấp gánh khoai lang,

    Trời xanh cò trắng bay từng lớp,

    Xóm chợ lều phơi xác lá bàng.

    Tà áo nâu in giữa cánh đồng,

    Gió chiều cuốn bụi bốc sau lưng.

    Bóng u hay bóng người thôn nữ

    Cúi nón mang đi cặp má hồng.

    Tới đường làng gặp những người quen.

    Ai cũng khen u nết thảo hiền,

    Dẫu phải theo chồng thân phận gái

    Đường về quê mẹ vẫn không quên.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhớ Con Sông Quê Hương (Tế Hanh) – Hình Ảnh Con Sông Quê Mộc Mạc Và Trong Veo
  • Những Bài Thơ Hay Nhất Của Nhà Thơ Tế Hanh
  • Tuyển Chọn Bộ Đề Thi Học Sinh Giỏi Văn 9
  • Tìm Hiểu Văn Bản: Đồng Chí – Chính Hữu
  • 2 Khi Nói Về Biểu Hien Của Tình Dồn…
  • Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Quảng Ngãi

    --- Bài mới hơn ---

  • Tế Hanh Trong Lòng Quê Hương Quảng Ngãi
  • Phân Tích Những Nét Chung Và Đặc Điểm Riêng Của Cảm Hứng Về Quê Hương Đất Nước Trong Các Bài Thơ Bên Kia Sông Đuống (Hoàng Cầm), Việt Bắc (Tố Hữu) Và Đất Nước (Nguyễn Đình Thi)
  • Viết Đoạn Văn Về Tình Yêu Quê Hương Đất Nước
  • Nghị Luận Xã Hội Về Tình Yêu Quê Hương
  • Suy Nghĩ Của Em Về Quê Hương
  • Tuyển chọn những bài thơ hay viết về vẻ đẹp, cuộc sống, con người vùng đất Quảng Ngãi. Đó là những vần thơ ca ngợi quê hương Quảng Ngãi hay nhất!

    CHÙM THƠ LIÊN QUAN:

    ♥ Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

    ♥ Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương

    BÀI THƠ: QUẢNG NGÃI

    Tác giả: Tấn Bảo Huỳnh

    Câu ca núi Ấn sông Trà là đây

    Màu xanh mạ mới ngất ngay hương đồng

    Sa Quỳnh cát mịn ong ong ánh vàng

    Khơi xa tôm cá đầy khoang

    Vụ mùa thắng lợi xóm làng rộn vui

    Lòng người trìu mến, ngọt bùi, thiết tha

    Chùa Hang chuông vọng trời xa

    Hồn thiêng sông núi âm ba cõi lòng.

    BÀI THƠ: QUẢNG NGÃI QUÊ TÔI

    Tác giả: Hoang Than

    Giữa Miền Trung mưa dầm nắng dãi

    Đất Quảng Ngãi vẫn mãi tươi xinh

    Một vùng nhân kiệt địa linh

    Quê hương tôi đấy trung trinh nghĩa tình

    Bến Tam Thương còn vương vấn đợi

    Nước Sông Trà, bống gợi hương quê

    Long Đầu Hý Thuỷ chiều về

    Phê Vân Thiên Bút mấy bề mây sa

    Triện Thiên Ấn Niêm Hà ngỏ ý

    Tự bao đời thi sĩ mộng mơ

    Sương giăng mây xoã lững lờ

    Tiếng chuông đêm vắng đôi bờ ngân nga

    Rặng Thạch Bích chiều tà soi bóng

    Biển Mỹ Khê gió đọng tiếng dương

    Trà Bồng cây quế ngát hương

    Thu Xà đậu phụng kẹo gương ngọt lành

    Dòng Sông Vệ nước thanh gió mát

    Lắng phù sa mía ngọt lúa xanh

    Đồng quê hoạ khéo tựa tranh

    Con don, bánh tráng, ui sành, lời rao

    Bên Cổ Luỹ nao nao cánh nhạn

    Hoàng hôn về bảng lảng trời mây

    Cô thôn, Chiếu Cói nơi nầy …

    Đá xây thành cổ, dừa dương dịu dàng

    Chiều Sơn Hải Sa Bàn biển nắng

    Mùa gió nồm cát trắng vun mâm

    Xóm Câu, Cây Mắm triều ngâm

    Hình Nhân đá dựng rì rầm sóng xô

    Mõm An Vĩnh nhấp nhô ghềnh đá

    Cảng Sa Kỳ nước khỏa buâng khuâng

    Thạch Cơ Điếu Tấu buông cần khoan thai

    Đảo Lý Sơn hình hài núi lửa

    Tỏi mồ côi nhớ cửa Chùa Hang

    Đêm trăng Thới Lới rực vàng

    Hải Đăng tỏ ngọn soi đàng hùng binh

    Nền văn hoá Sa Huỳnh xưa cổ

    Lắng bờ nghe sóng vỗ miên man

    Biển xanh, muối trắng, cát vàng

    Châu Me ghềnh đá ngỡ ngàng chiều phân

    Trời Minh Long mây vần Thác Trắng

    Giữa Trường Sơn gió nắng hoan ca

    Rừng xanh, vạt nước khảm hoa

    Cá niên, rượu ché cùng ta thi cầm

    Làng Teng dệt thổ cầm vang tiếng

    Vọng bao đời truyền thuyết Ba Tơ

    Hồn thiêng sông núi, cõi bờ hiển linh

    Quảng Ngãi ơi! Người xinh xinh lắm

    Ta yêu Người tình thắm duyên quê

    Ngàn sau nguyên vẹn câu thề

    Bến xưa vẫn đợi ta về bên ta.

    BÀI THƠ: VỀ THĂM QUẢNG NGÃI

    Tác giả: Phạm Đình Dũng

    Anh đưa em về thăm Quảng Ngãi

    Thăm bờ xe nước bến sông Trà

    Thăm đồng lúa mới quê Mộ Đức

    Chiều về Thiên Ấn ngắm chân mây

    Dòng nước Trà Giang bên Thiên Ấn

    Ghi dấu Niêm Hà, Trời hạ ban

    Lặng lẽ trôi về nơi cửa Đại

    Tô thắm đôi bờ Cổ Lũy thôn

    Long Đầu Hý Thủy chiều in bóng

    Nhớ mãi chuyện xưa thấy chạnh lòng

    Hà Nhai Vãn Độ mờ sương khói

    Đò chờ đưa khách vội sang sông

    Nhìn lên Thiên Bút màu xanh thẳm

    Ngọn bút trời Nam viết mây vàng

    Ngàn năm thiên cổ còn lưu lại

    La Hà Thạch Trận dấu chân qua

    Thạch Bích Tà Dương chiều in nắng

    Ngày về lá rụng biết thu sang

    Đường lên đỉnh núi mây giăng lối

    Thơ thẫn đường về bóng nhạn sa

    Vân Phong Túc Vũ mây và gió

    Đưa nước về nguồn tắm suối mơ

    Đỉnh núi Vu Sơn xanh màu cỏ

    Hưu về đoàn tụ thỏa mong chờ

    Liên Chiểu ao sen vui sum họp

    Liên Trì Dục Nguyệt đón trăng thơ

    Thuyền ai thấp thoáng bên bờ nguyệt

    Xin chở sen hồng đến bến mơ

    An Hải Sa Bàn trên bờ cát

    Gió đi còn đó dấu châu sa

    Mâm cát vàng kia ai để lại

    Muôn đời cô độc nhìn trăng qua

    Thạch Ky Điếu Tẩu ai ngồi đó

    Mây trắng giăng ngang đường chân trời

    Ta về dừng chân nơi góc biển

    Chân trời ta đến đón duyên tơ

    Mười hai cảnh đẹp quê Quảng Ngãi

    Tô thắm non sông thắm tình người

    Anh đưa em về thăm Quảng Ngãi

    Vui tình Đất nước đẹp tình ta.

    QUẢNG NGÃI TA VỀ

    Tác giả: Bằng Lăng Tím

    Miền quê đẹp yên bình Quảng Ngãi

    Trai anh hùng con gái đảm đang

    Chung tay xây dựng xóm làng

    Chiến công lừng lẫy vẻ vang một thời

    Cánh đồng mía ngút trời xanh mát

    Nhà máy đường ngào ngạt hương bay

    Phù sa nước ngọt tràn đầy

    Con sông xuôi chảy trái cây trĩu cành

    Làn gió biển trong lành thổi mát

    Muối Sa Huỳnh từng hạt trắng tinh

    Long Môn cảnh đẹp hữu tình

    Đèo Vi Ô Lắc uốn mình non xanh

    Từng dãy núi giăng thành chiến lũy

    Trường Sơn Đông hùng vĩ đại ngàn

    Chim rừng cất tiếng ca vang

    Cô em gái nhỏ dịu dàng váy hoa

    Đây Quảng Ngãi quê ta đổi mới

    Nhà cao tầng phấn khởi lòng dân

    Đường xa cũng thấy như gần

    QUẢNG NGÃI QUÊ MÌNH

    Tác giả: Nguyễn Duy Luân

    Bạn hãy đến quê mình quảng Ngãi

    Mảnh đất cằn trai gái hiên ngang

    Núi sâu cho đến đồng làng

    Căn cứ cách mạng rạng vang một thời

    Dọc Trà Khúc nước xuôi tượi mát

    nghe đâu đây thơm ngát hương bay

    Ngày xưa đồng bãi nay xây phố phường

    Kìa biển rộng gió nồm man mát

    Kìa kéo dài bờ cát trắng tinh

    Đất xưa Tư Nghĩa hữu tình

    Vùng căn cứ cũ của mình đã xanh

    Vùng Đá Vách đá xây thành lũy

    Đất Trà Bồng dũng khí hiên ngang

    Tiếng reo đồng khởi vang vang

    Mở đầu cho cả Miền Nam chống thù

    Thuở “Chín Năm Tự Do” phơi phới

    Đất “Ba Tơ vùng cội” giành dân

    Phổ Nhơn, Hành Tín Rất gần

    Quê Ta Quảng Ngãi, đất xuân vạn đời.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chùm Thơ Viết Về Quảng Ninh Hay, Thơ Ngắn Ca Ngợi Quảng Ninh Quê Hương
  • Nhà Thơ Đài Trang Viết Về Quê Hương Vĩnh Phúc
  • 1001 Bài Thơ Viết Về Phú Thọ Quê Hương, Tình Thơ Phú Thọ Hay
  • Một Số Bài Ca Dao Về Quê Hương Nam Định
  • Chùm Thơ Hay Viết Về Nam Định, Thơ Ca Ngợi Nam Định Quê Hương Tôi
  • Chùm Thơ Hay Viết Về Quê Hương Xứ Kinh Bắc

    --- Bài mới hơn ---

  • Hình Ảnh Quê Hương Quảng Bình Trong Thơ Xuân Hoàng
  • Top 10 Bài Hát Hay Nhất Về Quê Hương Quảng Bình
  • Bài Thơ Viết Về Quê Hương Để Gửi Cho Những Thế Hệ Sau
  • Cảm Nhận Bài Thơ Quê Hương Của Tác Giả Tế Hanh
  • Bài Thơ Quê Hương Của Tác Giả Đỗ Trung Quân Có Đoạn: ”quê Hương… Thành Người”. Em Hãy Giải Thích Ý Nghĩa Của Những Câu Thơ Trên Và Nêu Rõ Vai Trò, Tác Dụng Của Tình Yêu Quê Hương, Đất Nước Với Cuôc Sống Tâm Hồn Của Mỗi Con Người
  • Tổng hợp những bài thơ hay viết về tình yêu quê hương và văn hóa xứ Kinh Bắc.

    Kinh Bắc là tên gọi xưa cũ về địa danh nằm ở phía Bắc nước ta. Văn hóa xứ Kinh Bắc nổi tiếng với: Dân ca quan họ, lễ hội Gióng,… Có nhiều di tích lịch sử nổi tiếng như: đền Sóc, Tây Yên Tử, chùa Phật Tích, chùa Dâu, chùa Vĩnh Nghiêm, Cổ Loa, đền thờ Hai Bà Trung,…

    BÀI THƠ: NHỚ VỀ KINH BẮC

    Tác giả: Hoa Chu Van

    Hàng năm cứ đến tiết xuân

    Ai về kinh bắc bước chân nhẹ nhàng

    Nghe bài hát đón xuân sang

    Dân ca quan họ rộn ràng nơi đây

    Niềm thương nỗi nhớ vơi đầy

    Sông Cầu nước chảy bóng mây vờn bờ

    Quê hương Kinh Bắc mộng mơ

    Giao duyên đối đáp trông chờ say mê

    Em buông vạt áo bốn bề tứ thân

    Tưng bừng đất nước vào xuân

    Hội Lim anh nhớ những lần gặp nhau

    Thơm nồng vị nặm đậm mầu hồng tươi

    Trầu têm cánh phượng em mời

    Em trao kỷ vật một đời cho anh

    Giao duyên xe kết tác thành

    Liền anh liền chị ngọt lành say mê

    Sang năm đến đón phu thê một nhà

    Hồng tươi đào thắm nở hoa

    BÀI THƠ: GẶP EM NƠI LỄ HỘI

    Tác giả: Thơ và Tình

    Gặp em nơi chốn đông người quá

    Chỉ kịp nhìn nhau một phút thôi

    E thẹn lườm anh rồi vội vã

    Gót sen tung tẩy ở chân đồi

    Hội Lim làng xã mở năm nay

    Rộn rã làng quê, cả mấy ngày

    Duệ Khánh, Lộ Bao đầy đủ hết

    Lũng Giang, Đình Cả cũng vừa đây

    Đi theo liền chị suốt mấy ngày

    Nghe tiếng mà chưa gặp đã say

    Em cứ lã lơi cùng mấy chị

    Liền anh xao xuyến giáng hao gầy !

    Câu hát giao duyên lời giã bạn

    Thôn Đông bịn rịn với thôn Đoài

    Làng nước cuốn cờ sau lễ hội

    Nán lại chờ nhau dưới khóm mai

    Xin được cùng em một đoạn đường

    Má phấn môi hường đã thấy thương

    Mai mốt anh sang bên Đình Cả

    Gửi nốt cho mình hết vấn vương !

    BÀI THƠ: SANG KINH BẮC

    Tác giả: Đồng Kế

    Anh buồn hứng nỗi bơ vơ đem về

    Còn bao vướng bận câu thề … đa mang

    Gió đùa xô chiếc thuyền nan

    Câu “Người ơi” hát dở dang bao đời

    Mà nghe muốn nuốt từng lời

    Giọng em trong vắt ngọt mời vút lên

    Miếng trầu cánh phượng em têm

    Ăn vào say mãi đến mềm ruột gan

    Bao giờ lại hẹn nhau sang

    Để ta thiếp thiếp chàng chàng có nhau

    Lơ thơ nước chảy sông Cầu

    Chia tay trong dạ nỗi sầu đầy vơi

    Dùng dằng những hạt mưa rơi

    Có thương có nhớ … người ơi … đừng về!

    BÀI THƠ: GỞI VỀ MIỀN QUAN HỌ

    Tác giả: Mai Trúc

    Gởi câu thơ qua miền quan họ

    Phía chòng chành dải nón quai thao

    Lúng liếng tràn điệu hát ngọt ngào

    Nụ tầm xuân gọi bình minh thức

    Xuôi sông Cầu về miền Kinh Bắc

    Qua cầu dải yếm để tìm nhau

    Chiều tràn sóng, thuyền thơ nghiêng ngả

    Trong câu hát cánh cò bay lả

    Miếng trầu cánh phượng đỏ cả lòng

    Lời thơ rơi giữa mênh mông

    Mới gặp đây sao đành giã bạn

    Chưa kịp cùng em lên quán dốc

    Đêm xuân vồi vội mảnh trăng non

    Câu thơ buộc câu hát ví von

    Còn em buộc hồn tôi vào quan họ.

    BÀI THƠ: VỀ KINH BẮC XƯA

    Tác giả: Dạ Khúc

    Trở về Kinh Bắc một chiều say

    Say người, say rượu, say Quan Họ

    Say cả con tim với đất này

    Ta đã về đây Kinh Bắc ơi!

    Một chiều đông sương gió tơi bời

    Biên thùy vó ngựa quân Nam réo

    Giặc Tống kinh hoàng thây xác phơi

    Ta đã về đây với nước non

    Đông Đô xưa mấy thuở vàng son

    Dấu Tích Cha Ông oai hùng quá!

    Lối cũ rêu phong vẫn chửa mòn

    Quan Họ ai ca giữa trời chiều

    Cho lòng lữ khách bớt cô liêu

    Áo the chen nón quai thao ấy!

    Đọng lại trong ta biết mấy điều

    Ta về Kinh Bắc nhớ Hoàng Cầm

    “Bên kia Sông Đuống” người còn không?

    Một chiều đông lạnh ta đâu lạnh

    Ngâm lại bài thơ ấm cả lòng.

    BÀI THƠ: DUYÊN KINH BẮC

    Tác giả: Xuân Phong

    Dập dìu liền chị liền anh

    Bắc Ninh tình lắm, anh càng tình hơn

    Bên em anh mới tỏ tường chữ “Yêu”

    Têm trầu cánh phượng – nên duyên

    Ao dài khăn đóng ! Mạn thuyền người ơi

    Người ơi sáng nhớ chiều chờ

    Bắc Ninh xuân đậm chữ tình

    Xuân này càng đậm chúng mình nên duyên.

    BÀI THƠ: VỀ KINH BẮC

    Tác giả: Hồ Thanh

    Trở về Kinh Bắc một chiều say

    Say người, say rượu, say Quan họ…

    Say cả con tim với đất này.

    Ta đã về đây Kinh Bắc ơi!

    Một chiều đông sương gió tơi bời

    Biên thùy vó ngựa quân Nam réo

    Giặc Tống kinh hoàng thây xác phơi.

    Ta đã về đây với Nước non

    Đông đô xưa mấy thuở vàng son

    Dấu Tích Cha ông oai hùng quá!

    Lối cũ rêu phong vẫn chưa mòn?

    Quan họ ai ca giữa trời chiều

    Cho lòng lữ khách bớt cô liêu

    Áo the chen nón quai thao ấy

    Đọng lại trong ta biết mấy điều

    Ta về Kinh bắc nhớ Hoàng Cầm

    “Bên kia sông Đuống” người còn không?

    Đất trời có lạnh ta đâu lạnh

    Ngâm lại Thơ xưa ấm cả lòng.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Thơ: Bắc Giang Quê Tôi
  • Bài Hát “bạc Liêu Quê Tôi”: Nhớ Ngày Giải Phóng…
  • Bài Văn Cảm Nhận Về Bài Thơ Quê Hương Của Tác Giả Tế Hanh Hay
  • Tìm Hiểu Và Nêu Cảm Nhận Của Bản Thân Về Bài Quê Hương Của Tế Hanh
  • Top 5 Đoạn Văn Mẫu Viết Về Quê Hương Bằng Tiếng Anh Hay Nhất
  • Bài Văn Hay Nói Về Cảm Nghĩ Quê Hương

    --- Bài mới hơn ---

  • Những Bài Thơ 8 Chữ Hay Nhất Về Thầy Cô, Mẹ Và Quê Hương
  • Tuyển Tập Thơ 8 Chữ Về Tình Yêu, Cuộc Sống Hay Nhất Mọi Thời Đại
  • Đề Thi Học Sinh Giỏi Ngữ Văn 8 Trường Gio Linh
  • Đề Thi Học Sinh Giỏi Vòng I Môn: Ngữ Văn 8 (Thời Gian Làm Bài: 120 Phút)
  • Ôn Thi Bài Quê Hương Của Tế Hanh
  • + Hoàng hôn trên quê hương. Cảnh dẹp của quê hương. + Hồi tưởng lại ngày tôi còn nhỏ tuổi.

    (Phát triển câu chuyện)

    1) Mùa mưa. Nước lớn, tôi ra tắm trong làn nước mát của con sông quê.

    2) Sau khi tắm, tôi ngồi lặng nhìn cảnh đẹp, đầy thơ mộng và lưu luyến của dòng sông, của những cánh cò, của những bờ tre.

    3) Lặng buồn trước những mái tranh nghèo.

    4) Xa quê đã lâu tôi vẫn không bao quên được những cảnh bình dị gửi gắm bao nhiêu kỉ niệm ấy.

    + Bất giác nhớ những câú thơ về quê hương.

    BÀI LÀM

    Trong hoàng hôn, làng quê tôi mơ màng…

    Con sông uốn quanh từng rặng dừa xanh duyên dáng, lững lờ trồi về chân trời… Ngày ây, tôi còn là mọt đứa trẻ tám tuổi.

    Vào mùa mưa, cứ mỗi buổi chiều khi con bìm bịp kêu nước lớn, tôi xin mẹ được ra sông tắm. Trong làn nước mát, tôi ngụp lặn thỏa thích cho đến khi ông mặt trời đã khuất hẳn rặng dừa bên sông. Vào những ngày nghỉ, tôi được tắm sớm hơn và như thế là tôi được tắm lâu hơn, khỏi lo gì trời tối. Những dịp ấy, sau khi vẫy vùng đã chán, tôi lặng nhìn cảnh quê hương trong buổi hoàng hôn. Chiều rồi, một đàn cò thả cánh lượn quanh cánh đồng, bóng hàng tre nghiêng nghiêng rủ ông mặt trời đi ngủ sớm. Chiều rồi, bao mai tranh ngheo, lăng le buồn trong không gian yên ắng, hàng cau thầm thì gọi những hạt nấng rong chơi mau trở về. Chiều rồi, dòng sông hiền hòa, lững lờ trôi mang thêm một kỉ niệm của tôi đi theo tháng ngày…

    Năm nay, tôi đã mười ba tuổi, năm năm xa quê hương còn gì. Thời gian xóa nhòa đi nhiều kỉ niệm về làng quê năm nào nhưng không hê phai nhạt trong trí óc tôi về một dòng sông thật hiền hòa trôi mang bao kỉ niệm thời thơ ấu, một cánh đồng mơ màng buồn trong nắng hoàng hôn… Và bất giác, tôi thấm nhớ những câu thơ:

    Quê hương là gì hở mẹ?

    Mà cô giáo dạy phải yêu Quê hương là gì hở mẹ?…

    Nguồn: chúng tôi

    --- Bài cũ hơn ---

  • Thơ Hà Tĩnh Hay, Loạt Thơ Ca Ngợi Quê Hương Hà Tĩnh Và Tình Yêu Đôi Lứa
  • Những Bài Thơ Hay Viết Về Ninh Bình Quê Hương Tôi
  • 1001 Bài Thơ Viết Về Bình Định, Tình Yêu & Con Người Quê Tôi
  • Đề Kiểm Tra Bài Viết Số 3 Năm Học 2021
  • Cảm Nhận Bài Thơ Quê Hương Của Nhà Thơ Tế Hanh
  • Viết Về Quê Hương Em

    --- Bài mới hơn ---

  • Đề Tài: Tình Quê Thiết Tha Trong Bài Thơ “quê Hương” Của Tế Hanh
  • Tổng Hợp Những Bài Thơ 4 Chữ Về Quê Hương Hay Nhất
  • Người Con Ưu Tú Của Quê Hương Hà Nam
  • Bài Văn Kể Về Quê Hương Em Lớp 3
  • Biểu Cảm Về Quê Hương Của Em
  • Hoà Bình là quê hương em. Đây là mảnh đất em đã sinh ra và lớn lên. Từ lúc rời quê lên Hà Nội học nhưng lúc nào em cũng nhớ về quê hương.Với nhưng dãy núi cao và những dải đồi xanh ngát,thửa ruộng bậc thang do thiên nhiên tự tạo,tô thêm vẻ đẹp của núi rừng Tây Bắc.Đó đây, những cụm nhà sàn khiêm nhường ẩn mình giữa rừng cây.Dốc Cun ngày xưa một thời hiểm hách, nay đã được san bằng và mở rộng cho những đoàn xe nối đuôi nhau lên Thủy Điên Hòa Bình, và đưa khách về tới khu du lịch sinh thái Kim Bôi. Mảnh đất cửa ngõ của miền Tây Bắc đang từng ngày thay da,đổi thịt.Nếu có dịp, xin mời các bạn một lần ghé qua quê hương tôi, chắc chắn sẽ làm các bạn hài lòng về con người và cảnh vặt nơi đây.

    Viết về quê hương em – Bài 2

    Em sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, một thành phố tuyệt đẹp. Hà Nội nổi tiếng với những khu phố cổ, những món ăn ngon. Thời tiết ở Hà Nội có bốn mùa rõ rệt: Mùa xuân, hạ, thu, đông. Khi mùa thu đến, thời tiết mát mẻ và hơi se lạnh. Còn mùa đông, có những hôm trời rét đậm. Đó là những nét đặc trưng nổi bật về thời tiết khiến Hà Nội không thể nhầm lẫn với thành phố khác. Ở Hà Nội có mội ngôi chùa có kiến trúc độc đáo, đó là chùa Một Cột. Ngoài ra , cũng có rất nhiều khách sạn thiết kế rất đẹp và lâu đời nằm tại Hà Nội. Những năm gần đây, em còn thấy rất nhiều tòa nhà cao tầng, trung tâm thương mại mới được xây dựng khiến Hà Nội trông hiện đại hơn nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp cổ kính trước đây của Hà Nội. Em đặc biệt thích Hà Nội bởi vì có rất nhiều của hàng sách thiếu nhi bán đủ các loại truyện. Có một lần em đi mua truyện, sau đó em vội đi việc khác ngay nên em để quên số truyện đó tại cửa hàng. Tuy nhiên, ngày hôm sau em quay lại thì người bán hàng vẫn cất số truyện đó rất cẩn thận và vui vẻ trả lại em đó là kỷ niệm không bao giờ quên và đó nói nên tính cách của người Hà Nội: văn minh, lịch sự và trung thực. Em rất yêu Hà Nội.

    Viết về quê hương em – Bài 3

    Mỗi người ai cũng có một quê hương, nơi in đậm những kỷ niệm tuổi thơ. Quê hương yêu dấu của tôi là Hà Nội. Hà Nội có những danh lam thắng cảnh nổi tiếng như Hồ Hoàn Kiếm, Tháp Rùa, Văn Miếu Quốc Tử Giám,… Đường phố luôn tấp nập người qua lại. Những ngôi nhà cao tầng lung linh trong nắng sớm. Hà Nội còn có những trung tâm thương mại sầm uất, lúc nào cũng nhộn nhịp. Quê em có những công viên sạch đẹp để mọi người đến đây giải trí. Có những khu vui chơi cho các bạn và các em nhỏ. Kỷ niệm em nhớ nhất là lần em được bố cho ra sân vận động thả diều vào buổi chiều gió mát. Vào những đêm trăng sáng, em thường ngồi ngắm trăng, sao. Người Hà Nội rất văn minh, thanh lịch, … Ôi, quê hương của em mới đẹp làm sao! Em đã gắn bó với quê hương này bao năm rồi. Em sẽ luôn nhớ về quê hương dù em có đi đâu. Em yêu quê em lắm!

    Viết về quê hương em – Bài 4

    “Đường vô xứ Nghệ quanh quanh

    Non xanh nước biếc như tranh họa đồ”

    Câu ca dao đó nói đến cảnh đẹp của xứ Nghệ và đó cũng chính là quê hương em. Quê em có dòng sông Lam hiền hòa, nước trôi lững lờ. Hai bên bờ sông là những xóm làng trù phú với những bãi ngô xanh mướt. Xa xa là núi Hồng Lĩnh như bức tường thành bảo vệ dân làng. Quê em không có những ngôi nhà khang trang mà chỉ có những ngôi nhà ngói đỏ nằm xem giữa những vườn cây tươi tốt. Tuy cuộc sống còn lam lũ và khó khăn nhưng người dân ở đây đều hiền lành, dễ mến. Vào ký nghỉ hè, em rất thích được mẹ đưa đến bờ đê chơi vào buổi chiều vì phong cảnh ở đây rất đẹp. Em yêu quê em và mong được về thăm quê vào mỗi mùa hè.

    Viết về quê hương em – Bài 5

    Mỗi người đều có một nơi để sinh ra, lớn lên, trưởng thành và đi xa thì luôn nhớ về. Nơi đó chính là quê hương. Em cũng có một nơi luôn ở trong trái tim, là mảnh đất này, có ba mẹ, có ông bà, có bạn bè và có cả tuổi thơ tràn đầy những kỉ niệm đáng nhớ nhất. Em yêu quê em, yêu những con người nơi đây đậm nghĩa đậm tình.

    Trong suy nghĩ của em thì mỗi một vùng quê đều có một nét riêng đặc trưng không thể lẫn lộn. Con người ở miền quê đó cũng vậy, có tính cách và tình cảm riêng. Quê hương em có cánh đồng lúa bao la, chạy dài bạt ngàn mà em chưa đi hết. Mẹ bảo đi hết cánh đồng lúa này còn xa lắm nên em chưa dám đi bao giờ. Vào mùa lúa chín màu vàng ươm của lúa khiến cho em có cảm giác như một tấm thảm màu vàng bất tận. Có những chú trâu cần mẫn gặm cỏ trên những triền đê cao và dài. Nơi đó chúng em có thể nằm im và ngắm bầu trời có mây trôi, ngắm mặt trời lặn mỗi khi mặt trời đổ xuống dãy núi cao cao kia.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bài Văn Cảm Nghĩ Về Dòng Sông
  • Soạn Bài Những Câu Ca Dao Về Tình Yêu Quê Hương Đất Nước
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Top 16 Bài Thơ Hay Viết Về Con Sông Quê Hương
  • Phân Tích Chùm Bài Ca Dao Nói Về Tình Cảm Quê Hương Đất Nước Con Người
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Những Bài Thơ Hay Về Dòng Sông Và Con Sông Quê Hương
  • Web hay
  • Guest-posts
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100