Bài Thơ Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ

--- Bài mới hơn ---

  • Bài Văn Cảm Nghĩ Về Biển
  • Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Mùa Xuân Của Tôi Của Vũ Bằng
  • Về Tập Thơ Miền Quê Yêu Dấu Của Phan Duy Đường
  • Vietnamville :: Tin Tức :: Văn Hóa
  • 1001 Bài Thơ Ngắn Hay & Ảnh Đẹp Về Thầy Cô Nhân Ngày 20
  • Tác giả: Kim Thanh Lâm

    Ơi những chàng trai nước Việt xa xứ

    Gói nỗi buồn cất bước chốn xa quê

    Gắng học giỏi, chăm làm gửi tiền về

    Nuôi cha mẹ, gia đình trong nổi nhớ

    Mối tình đầu, anh xin đành khất nợ

    Đêm hằng đêm vẫn thấy em trong mơ

    Đôi vai run con tim hoen ố mờ

    Bao nhọc nhằn, vết hằn in trên trán

    Nỗí nhớ nhà, nhớ quê buồn tản mạn

    Tấm hình em, anh chôn chặt vào tim

    Nụ cười tươi … như vạn mũi châm kim

    Anh đành lòng… buông em cho kẻ khác

    Hỡi các chàng trai nước Việt phiêu bạt

    Hãy đứng lên dũng cảm ngẩng cao đầu

    Đừng gục ngã khi tình đang đớn đau

    Người tương lai mới thật là yêu dấu..!

    Bài thơ viết về người sắp phải xa quê

    CHIỀU NHỚ

    Tác giả: Chưa rõ

    Chân trời đổi sắc gọi hoàng hôn

    Lữ khách buồn vương ảo não hồn

    Buốt dạ mây bay sầu viễn xứ

    Se lòng gió lặng thảm hoài chôn

    Bầy chim mỏi cánh tìm hồ hởi

    Lũ dế kêu vang kiếm dập dồn

    Vọng mãi miền quê chiều trải nắng

    Xa rồi vẫn nhớ cảnh làng thôn

    Những bài thơ viết về nỗi nhớ quê hương của người xa xứ

    XA XỨ

    Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

    Phận nghèo nên phải đi xa

    Kiếm cơm kiếm áo cho con ta xài

    Lang thang xa xứ lạc loài

    Lai lưng làm lụng với hai tay trần

    Sáng trưa chiều tối cơm phần

    Được đem đóng hộp ăn dần qua loa

    Tính ra trong tháng chi tiêu

    Làm sao gửi được nhiều nhiều về quê

    Thế nên mải miết thêm giờ

    Tăng ca hết cỡ hết giờ thêm lương

    Kẻo không rỗi rãi lại thương

    Đàn con nhỏ dại phương xa quê nhà

    Vài năm ta sẽ về mà

    Ta lại xây nhà to nhất làng ta

    Cả làng trầm trồ xuýt xoa

    Nhà thằng cu tý kiều xa mới về.

    Bài thơ nhớ về quê hương của người xa xứ

    TÌNH VIỄN XỨ

    Tác giả: Thuy Hao Dang

    Bên kia đại dương là là quê hương yêu dấu

    Đông năm nay tuyết nơi này như phủ hơn nhiều

    Đã bao đông nơi miền đất hứa có lắm nhiêu khê

    Người viễn xứ trái tim như nhỏ lệ

    mỗi bước xa quê lòng đầy nổi nhớ

    tiếng nấc tự tình trầm tư trăn trở

    tiếng tơ lòng chẳng thể nối tình thâm

    Không cùng sắc tộc chuyện tình rối rắm

    ngẫm trắng sự đời chẳng chút đắn đo

    ngoảnh tơ vương khi vầng trăng không tỏ

    tự vấn lòng ta trở về tắm ao ta

    Thôi thì ta đoan chính một mình băng giá

    Ôm con nhỏ lệ mỗi khi Đông về

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cảm Nhận Khổ 3 4 Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh
  • Cảm Nhận Về Khổ 1 Và Khổ 2 Của Bài Thơ ” Đoàn Thuyền Đánh Cá” Của Huy Cận.
  • Văn Lớp 8 Cảm Nhận Tả Về Quê Hương Trong Thơ Của Tế Hanh
  • Đề Thi Học Sinh Giỏi Cấp Huyện Môn Ngữ Văn 8
  • Ôn Thi Bài Quê Hương Của Tế Hanh
  • Bài Thơ Xuân Tha Hương – Nỗi Lòng Người Xa Quê Của Nguyễn Bính

    --- Bài mới hơn ---

  • Triệu Quân – Bài Thơ ‘Xuân Tha Hương’ Của Nguyễn Bính
  • Xuân Tha Hương – Wikisource Tiếng Việt
  • Tôi Viết Bài Thơ Sao Đỏ
  • Bài Thơ Xuân Vãn Của Vua Trần Nhân Tông (1258 – 1308), Được Dịch Ra Tiếng Anh
  • Những Vần Thơ Xuân Tâm Đắc Nhất
  • Bài thơ Xuân Tha Hương là một tác phẩm gần gũi với bạn đọc của nhà thơ Nguyễn Bính. Ông là một nhà thơ nổi bật trong nền văn học Việt Nam

    Thơ Nguyễn Bính “chân quê”, giản dị, mộc mạc, nhẹ nhàng, trong sáng, và hồn nhiên như ca dao trữ tình. Ông viết về làng quê qua lăng kính tình cảm lãng mạn, biểu lộ một tình quê, một hồn quê chân tình và gần gũi

    Bài thơ tràn đầy cảm xúc bộc lộ nỗi nhớ mong quê hương da diết của nhà thơ khiến độc giả bồi hồi xúc động và thêm phần cảm phục ngòi bút tài hoa của thi sĩ

    (Gửi chị Trúc)

    trăm câu một vần

    Tết này chưa chắc em về được

    Em gửi về đây một tấm lòng

    Ôi, chị một em, em một chị

    Trời làm xa cách mấy con sông

    Em đi trăng gió đời sương gió

    Chị ở vuông tròn phận lãnh cung

    Chén rượu tha hương, giời: đắng lắm

    Trăm hờn nghìn giận một mùa đông

    Chiều nay ngồi ngắm hoàng hôn xuống

    Nhớ chị làm sao, nhớ lạ lùng!

    Tết này chưa chắc em về được

    Em gửi về đây một tấm lòng

    Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở

    Chị vẫn môi son vẫn má hồng?

    Áo rét ai đan mà ngóng đợi

    Còn vài hôm nữa hết mùa đông!

    Cột nhà hàng xóm lên câu đối

    Em đọc tương tư giữa giấy hồng

    Gạo nếp nơi đây sao trắng quá

    Mỗi ngày phiên chợ lại thêm đông

    Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết

    Một mình em vẫn cứ tay không

    Vườn nhà Tết đến hoa còn nở

    Chị gửi cho em một cánh hồng

    (Tha hương chẳng gặp người tri kỷ

    Một cánh hoa tươi đã lạnh lòng)

    Tết này chưa chắc em về được

    Em gửi về đây một tấm lòng

    Chao ơi, Tết đến em không được

    Trông thấy quê hương thật não nùng

    Ai bảo mắc duyên vào bút mực

    Sòng đời mang lấy số long đong

    Người ta đi kiếm giàu sang cả

    Mình chỉ mơ hoài chuyện viễn vông

    Em biết giàu sang đâu đến lượt

    Nợ đời nặng quá gỡ sao xong?

    Tết này chưa chắc em về được

    Em gửi về đây một tấm lòng

    Tết này, ô thế mà vui chán

    Nhưng một mình em uống rượu nồng

    Rượu cay nhớ chị hồi con gái

    Thương chị từ khi chị lấy chồng

    Cố nhân chẳng biết làm sao ấy

    Rặt những tin đồn chuyện bướm ong

    Thôi, em chẳng dám đa mang nữa

    Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng

    Nàng bèo bọt quá, em lăn lóc

    Chấp nối nhau hoài cũng uổng công!

    (Một trăm con gái đời nay ấy

    Đừng nói ân tình với thuỷ chung!)

    Người ấy xuân già chê gối lẻ

    Nên càng nôn nả chuyện sang sông

    Đò ngang bến dọc tha hồ đấy

    Quý hoá gì đâu một chữ đồng!

    Vâng, em trẻ dại, em đâu dám

    Thôi, để người ta được kén chồng

    Thiếu nữ hoài xuân mơ cát sĩ

    Chịu làm sao được những đêm đông

    (Khốn nạn, tưởng yêu thì khó chứ

    Không yêu thì thực dễ như không!)

    Chị ơi, Tết đến em mua rượu

    Em uống cho say đến não lòng

    Uống say cười vỡ ba gian gác

    Ném cái chung tình xuống đáy sông

    Thiên hạ “Chi nghinh Nam Bắc điểu”

    Tình đời “Diệp tống vãng lai phong”

    Tết này chưa chắc em về được

    Em gửi về đây một tấm lòng

    Với lá thư này là tất cả

    Những lời tâm sự một đêm đông

    Thôn gà eo óc ngoài xa vắng

    Trời đất tàn canh tối mịt mùng

    Đêm nay em thức thi cùng nến

    Ai biết tình em với núi sông

    Mấy sông mấy núi mà xa được

    Lòng chị em ta vẫn một

    Tết này chưa chắc em về được

    Em gửi về đây một tấm lòng

    Cầu mong cho chị vui như Tết

    Tóc chị bền xanh, má chị hồng

    Trong mùa nắng mới sầu không đến

    Giữa hội hoa tươi ấm lại lòng

    Chắc chị đời nào quên nhắc nhở:

    Xa nhà, rượu uống có say không?

    Cảm thức về nỗi nhớ cố hương, không chỉ là cái riêng có của Nguyễn Bính, mà là căn tính ở mỗi người trong kiếp nhân sinh đã được thi nhân nâng lên thành một qui luật mang tính phổ quát. Đó là cái tình hoài hương trong những ngày xuân phải sống “lênh đênh” xa cách, khi mà nhu cầu đoàn tụ, sum họp bên ngôi nhà ấm êm ở quê hương mỗi khi Tết đến, đang là khao khát thiêng liêng đối với con người hơn bao giờ hết!

    ” Lênh đênh tóc rối cỏ bồng

    chiều ba mươi tết ai không nhớ nhà ”

    (Xuân về nhớ cố hương)

    Vì vậy, trong thơ Nguyễn Bính nói chung và thơ xuân của ông nói riêng, cảm thức về nỗi nhớ cố hương luôn thường trực và là thi hứng chủ đạo làm nên hệ mỹ học trong vũ trụ thơ của ông. Thế nên, trong bài thơ Xuân tha hương được Nguyễn Bính viết ở Huế, tháng chạp năm Nhâm Ngọ 1942, câu thơ “Tết này chưa chắc em về được”, thi nhân đã nhắc lại đến bảy lần và mỗi lần thể hiện một trạng thái khác nhau của cảm thức này. Nhưng tựu trung vẫn là sự xa cách và nhớ thương trong cô độc phận người của những ngày “xuân tha hương” mà khi chạm đến những câu thơ này lòng ta không thể không thấy xa xót và cảm thương đối với thi nhân. Điệp ngữ “Tết này chưa chắc em về được” như lưỡi dao cứa vào tim thi sĩ và người tiếp nhận vì sự ám ảnh khôn nguôi của xa cách và nhớ mong. Thi sĩ – kẻ tha hương dường như đang tha thiết kiếm tìm sự đồng cảm, tri âm trong nỗi đau xa xứ đang đè nặng tâm hồn ông đến “não nùng”…

    ” Tết này chưa chắc em về được

    Em gửi về đây một tấm lòng

    Ôi, chị một em, em một chị

    Trời làm xa cách mấy con sông ”

    ” Bốn bể vẫn chưa yên sóng gió;

    Xuân này em chị vẫn tha hương,

    Vẫn ăn cái Tết ngoài thiên hạ”

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bình Thơ Nguyễn Bính – Xuân Tha Hương – Làng Mai
  • Tuyển Tập 11+ Bài Thơ Về Rượu
  • Xuân Đi Xuân Đến Xuân Lại Đến
  • Ung Dung Lễ Nhạc
  • Nửa Hồn Xuân Lộc
  • Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Nhớ Quê Hương Của Người Xa Xứ

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ 1001 Bài Thơ Quê Hương, Tình Yêu Làng Quê & Nỗi Nhớ
  • Chùm Thơ Nhớ Nhà, Nhớ Quê Của Người Tha Phương
  • Quê Hương Nghĩa Nặng Tình Sâu
  • Những Bài Thơ Hay Viết Về Cảnh Làng Quê, Quê Hương Tôi
  • Đọc Và Cảm Nhận Bài Thơ Chùm Thơ Lục Bát Quê Hương Hay Nhất
  • Tuyển chọn những bài thơ hay nói về tâm trạng buồn của những người con xa nhà, xa xứ, xa quê hương..

    Đó là những vần thơ thể hiện tâm trạng nhớ nhung về vùng đất mà ta đã từng sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm. Cũng chỉ vì cuộc sống, vì tương lai nên mới phải xa nơi “chôn nhau cắt rốn” này..

    NỖI LÒNG XA XỨ

    Thơ: Tùng Trần

    Xót xa thay những phận đời đen bạc

    Vì mưu sinh phải lưu lạc xứ người

    Gắng dằn lòng mà lệ cứ tuôn rơi

    Thân cút côi nơi phương trời xa lạ

    Nào oán than sao cuộc đời nghiệt ngã

    Chỉ tủi thân buồn bã phận bọt bèo

    Kiếp cơ hàn cứ quanh quẩn mang theo

    Nên cuộc đời chữ nghèo luôn đeo đuổi

    Thân viễn xứ mấy ai nào tránh khỏi

    Ngày qua ngày mắt mòn mỏi đợi mong

    Như thuyền con theo nước chảy xuôi dòng

    Về quê hương sao bao ngày trông ngóng

    Bước đi trên con đê dài ngã bóng

    Nghe chim chiều ríu rít dưới hoàn hôn

    Gió vi vu dịu mát tận tâm hồn

    Quên những ngày đôi chân chồn gót mỏi

    Ai xa quê mà lòng không khắc khoải

    Lệ nhạt nhoà khi bóng tối vây quanh

    Nhưng chỉ vì cuộc sống phải mưu sinh

    Đành ngậm ngùi gởi thân nơi đất khách.

    TÌNH THƠ VIỄN KHÁCH

    Thơ: Nguyễn Hiếu

    Lòng khắc khoải..nhớ đến quê da diết

    Kể từ ngày..ta cách biệt người thân

    Ngày và đêm..ta luôn mãi chuyên cần

    Dù gian khó..cũng chưa lần gục ngã

    Vì cuộc sống..vợ con là tất cả

    Trả nợ tình..dù vất vả nệ chi

    Bước chân đi..rủ bỏ tuổi xuân thì

    Nơi đất khách..tâm khắc ghi từng chữ

    Ai đã biết..của nỗi lòng lữ thứ

    Sống xứ người..luôn mãi giữ chữ nhân

    Kiếp tha hương..sớm tối cứ chuyên cần

    Bao cay đắng..cũng lần lần trôi mất

    Đời viễn khách..với bao năm tất bật

    Chẳng hề phai..cái bản chất con người

    Mỏi mệt nhiều..mà môi vẫn cười tươi

    Cứ như thế..trên biển đời trôi nổi

    Có mấy lúc..muốn cho mình được trội

    Cố vương lên..nhưng tự hỏi cách nào

    Biển đời nầy..nếu muốn được trèo cao

    Chân phải vững..vượt qua bao gian khó

    Đành an phận..số ai người nấy có

    Hiểu thân mình..chỉ chừng đó mà thôi

    Sống yên vui..và quyết chẳng đua đòi

    Đời lữ thứ..sẽ đến hồi dừng lại..

    NGƯỜI VIỄN KHÁCH

    Thơ: Nguyễn Hiếu

    Người viễn khách..ngày đêm vất vả

    Sống tha phương..đất lạ quê người

    Đôi lần khuôn mặt thiếu tươi

    Vì hoài bận rộn, nụ cười bỏ quên

    Màn đêm lạnh..giăng trên đất khách

    Bình minh buồn..xoá sạch niềm vui

    Tha nhân chẳng dám ngủ vùi

    Mãi lo tìm kiếm, ngọt bùi cho con

    Đôi khi thấy..mỏi mòn muốn nghỉ

    Rồi nhiều lần..ý chí lung lay

    Nhưng do phận số kiếp nầy

    Nào đâu than oán, cùng mây với trời

    Chân vẫn bước..những nơi gian khó

    Tay vững chèo..sóng gió ngại chi

    Vượt qua giông bão xá gì

    Đời người lữ thứ, cứ đi đến cùng

    Còn hơi thở..ung dung cứ tiến

    Lo gia đình..vĩnh viễn chẳng than

    Chỉ mong con trẻ thanh nhàn

    Thân dù có mệt, vẫn càn mà đi

    Gian truân khổ nhọc lo gì

    Làm Cha là vậy, có chi phải rầu..

    Trong trái tim những con người xa xứ

    Quê hương còn trăn trở những đêm mơ

    Hàng dừa xanh che mát khoảng trời thơ

    Làn khói bếp lửng lơ trên mái lá.

    Quê hương ơi bao ngày xa xôi quá

    Nhớ thương từng gốc rạ với bờ tre

    Tiếng võng đưa kẽo kẹt những trưa hè

    Trên vòm lá nhạc ve ru rộn rã.

    Giữa đồng xa có đàn cò bay lả

    Con trâu già gặm cỏ dưới triền đê

    Tiếng sáo diều hay khúc nhạc tình quê

    Nghe lắng đọng đê mê niềm mong nhớ.

    Đêm trăng sáng gái trai làng gặt lúa

    Điệu hò khoan chan chứa giữa mênh mông

    Giọt sương đêm thấm đôi má ửng hồng

    Cô thôn nữ nghe lòng xao xuyến lạ.

    Quê hương ơi dẫu đường đời muôn ngã

    Đêm tha phương lã chã lệ sầu vương

    Lòng mẹ hiền là lòng dạ quê hương

    Đang rộng mở yêu thương và chờ đợi.

    QUÊ HƯƠNG CÒN MÃI TRONG TIM

    Thơ: Diệp Ly

    Trong trái tim những người con viễn xứ

    Gánh hành trang trĩu nặng chữ quê hương

    Dù xa xôi dù cách trở dặm trường

    Đêm trở giấc tình thương không phai nhạt.

    Ký ức khơi những đêm trăng bàng bạc

    Hương ân tình ngào ngạt khắp không gian

    Mùi đất nồng mùi rạ mới tỏa lan

    Sương lay động bên đàng ai tát nước.

    Vị phù sa đẫm hồn không quên được

    Con cua đồng lội ngược nước về sông

    Cánh cò chao giữa đồng rộng mênh mông

    Con đò nhỏ giữa dòng câu khoan nhặt.

    Bóng quê hương trọn đời còn ghi khắc

    Lời mẹ ru dào dạt giữa trưa hè

    Con trâu nằm nhai cỏ cạnh bờ tre

    Cha cất giọng hò vè bên ruộng lúa.

    Tình quê hương vẫn đong đầy muôn thuở

    Chẳng phụ ai dù ai nỡ phụ mình

    Vẫn đợi chờ từng bước nhỏ phiêu linh

    Về sưởi ấm ân tình qua dông bão.

    Về đi anh một lần cho trọn đạo

    Để quê mình thôi sầu não chờ trông.

    MÙA ĐÔNG XA XỨ

    Thơ: Quốc Phương

    Nơi quê nhà ..có lạnh lắm không em

    Anh nghe báo.. gió về thêm đợt mới

    Nếu có thể..lòng anh đây xin gởi

    Chút nắng hồng.. về với cả quê hương

    Nơi quê nhà.. vẫn còn những vấn vương

    Anh nhớ mãi chúng tôi đêm trường giá lạnh

    Nơi ấy có.. dáng hình em mỏng mảnh

    Vẫn đợi chờ ..từng ánh nắng mùa đông

    Nơi xa xôi.. anh chỉ có tấm lòng

    Gởi về em ..đỡ nhớ mong một thuở

    Ở nơi ấy.. có bao điều nhung nhớ

    Quê hương mình.. ở đó thật yêu thương.

    LẠI MỘT MÙA THU VIỄN XỨ

    Thơ: Nguyễn Hiếu

    Thu cũng đã sắp về trên đất lạ

    Mỗi lá vàng thường mang cả niềm đau

    Chốn quê xưa cảnh sắc chẳng đậm màu

    Sao nhớ quá đến nát nhàu tâm khảm

    Chiều Thu vắng áng mây vàng như thảm

    Khiến nỗi buồn như muốn chạm vào tim

    Lối xưa ơi sao cứ mãi đến tìm

    Làm đau nhói giống dao ghim vào thịt

    Rồi những lúc khóm mây đen mù mịt

    Cơn mưa chiều như chăm chít lòng ai

    Khiến con tim rêm rĩ kéo thêm dài

    Làm vết cứa vẫn chưa phai màu nhớ

    Chiều Thu ấy vẫn trong tim muôn thuở

    Nhớ thêm nhiều thì vết lở càng sâu

    Cố quên đi những giây phút u sầu

    Mà năm tháng mưa ngâu thời son trẻ

    Tìm giây phút lặng yên cho tâm nhẹ

    Giữ phận mình cho sức khỏe bền lâu

    Sống an vui cho đến tuổi bạc đầu

    Quên đi hết những nỗi sầu bi thảm

    Ngồi đây ngắm áng mây chiều ảm đạm

    Nên chạnh lòng và chạm đến hồn thơ

    Nhớ chuyện xưa theo ta mãi từng giờ

    Mùa Thu hỡi sao ngẩn ngơ trôi biệt.

    NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN KHÁCH

    Thơ: Nguyễn Hiếu

    Năm tháng rộng sống nơi miền đất lạ

    Mỗi ngày qua thường gói cả tâm tư

    Có những khi thần trí cũng mệt nhừ

    Rồi lại nghĩ chuyện thật hư thuở trước

    Trong thực tế đã bao người hiểu được

    Nơi xứ người cũng vẫn ước điều may

    Vẫn mơ hoang trong cuộc sống mỗi ngày

    Cũng khao khát nhìn mây bay lúc sáng

    Luôn cố gắng cho con thơ chói rạng

    Đừng như mình cứ cày hãng mỗi đêm

    Để vợ con hay đợi ngóng bên thềm

    Vào những lúc trời đổ thêm tuyết lớn

    Bao kẻ nghĩ tánh tôi hay nói giỡn

    Nhưng thiệt tình chẳng đùa cỡn gì đâu

    Lắm khi vui cũng đôi lúc héo sầu

    Vì cuộc sống luôn có câu hư, thật

    Người Viễn xứ ai chẳng mơ vật chất

    Nhưng phải cày và cũng thật là chăm

    Muốn tương lai đẹp như ánh trăng rằm

    Luôn chịu khó với hàng trăm vất vả

    Nay mới thấu sống ở bên xứ lạ

    Không gì bằng vốc tất cả bình sinh

    Để ngày sau ngó lại bản thân mình

    Đừng hối tiếc những lộ trình đã trải

    Thân viễn xứ nào có chi quản ngại

    Lo gia đình và con cái thành nhân.

    THU THA HƯƠNG

    Thơ: Nguyễn Hưng

    Ôi mùa thu trong hồn người lữ thứ

    Trĩu bàn chân viễn xứ đến nao lòng

    Vọng cố hương biền biệt cánh nhạn mong

    Đâu một thuở bên dòng sông ký ức ?

    Lá vàng rơi ngập từng đêm thao thức

    Khúc Tiêu Tương nức nở ánh trăng tàn

    Lả cung sầu tiếng dế khóc than van

    Đầy tâm tưởng gió ngàn thêm giá buốt.

    Bao tủi hận vẫn nghẹn ngào cố nuốt

    Thu hoang liêu trên suốt tháng năm dài

    Màu kỷ niệm đã nhuốm ánh vàng phai

    Nơi bến cũ có ai còn ngóng đợi ?

    Đây nỗi niềm trong lòng ta vời vợi

    Thời gian trôi đâu đợi khách ngập ngừng

    Kìa sỏi đá mà sao thấy rưng rưng

    Ngỡ mộng lòng đã ngưng thành giọt lệ.

    Nơi đô thành như tựa miền hoang phế

    Ngẫm cũng vì dâu bể bước chân đi

    Bao nhiêu năm giờ có được những gì ?

    Bao phù hoa cũng chỉ là gió thoảng.

    Thu đâu chỉ mùa lá vàng lãng đãng

    Khi hồn ta quá vãng một thuở xưa

    Nơi tha hương buồn đếm mấy cho vừa

    Sầu giăng lối… đường thưa đầy lá trút.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vài Lời Về Bài: Trao Đổi Về “quê Nghèo” Với Cô Nguyễn Bích Thủy
  • “bài Thơ Quê Hương”, Một Bài Thơ Ít Biết Của Nguyễn Bính
  • Quê Hương Mỗi Người Chỉ Một
  • “…quê Hương Mỗi Người Chỉ Một/ Như Là Chỉ Một Mẹ Thôi…” Từ Những Câu Thơ Trên Viết Một Bài Văn Nghị Luận Bày Tỏ Suy Nghĩ Của Mình Về Vai Trò Và Ý Nghĩa Của Quê Hương Đối Với Cuộc Đời Mỗi Con Người
  • Hãy Nói Về Quê Hương Em Hoặc Nơi Em Đang Ở
  • 3 Quê Hương Bài Thơ Quê Hương Là Mộ…

    --- Bài mới hơn ---

  • Đính Chính Của Tác Gỉa “Quê Hương Là Chùm Khế Ngọt ” Đỗ Trung Quân
  • Bài Tập 4Y Phân Tích Bài Thơ 44 Quê…
  • ”Người Không Con Mà Có Triệu Con” : Ca Ngợi Công Ơn Bác Hồ
  • Những Bài Thơ Ca Ngợi Miền Quê Việt Nam Rất Đỗi Giản Dị Và Thanh Bình
  • Tân Nhạc Vn – Thơ Phổ Nhạc – “Quê Hương” – Đỗ Trung Quân & Giáp Văn Thạch
  • Hai câu thơ mở bài như một lời giới thiệu của tác giả về làng quê miền biển của mình. Nó là một làng quê nằm ăn sát ra biển, bốn bề quanh năm sóng vỗ. Qua hai câu mở bài này, tác giả còn muốn giới thiệu với mọi người về nghề nghiệp chính ở quê mình, đó là nghề ngư nghiệp.

    Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng

    Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá

    Hai câu thơ tiếp theo như những dòng nhật kí tâm tình của Tế Hanh, nói về công việc thường nhật xảy ra ở ngôi làng ven biển này. Tiết trời ở đây thật trong lành: bầu trời trong xanh, gió biển nhẹ, bình minh rực rỡ sắc hồng. Lúc đó, những người thanh niên, trai tráng trong làng cùng nhau căng buồm, tiến ra biển cả.

    Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã

    Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang

    Trong hai câu thơ này, tác giả Tế Hanh đã sử dụng những động từ, tính từ mạnh: “hăng, phăng, vượt” và sử dụng nghệ thuật so sánh “chiếc thuyền nhẹ” với “con tuấn mã”, làm gợi lên vẻ đẹp, sự dũng mãnh của con thuyền.

    Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng

    Rướn thân trắng bao la thâu góp gió

    Ở hai câu tiếp theo này, nghệ thuật so sánh lại được sử dụng. “Cánh buồm” được so sánh với “mảnh hồn làng”, thể hiện tình yêu quê hương luôn tiềm tàng trong con người Tế Hanh.

    Được sử dụng một lần nữa, động từ, tính từ mạnh: “giương, rướn, bao la” đã cho ta thấy một vẻ đẹp kiêu hãnh, đầy tự hào của cánh buồm vi vu trong gió biển.

    Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ,

    Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.

    “Nhờ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghe”

    Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.

    Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng,

    Khắp thân mình nồng thở vị xa xăm.

    Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm,

    Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ.

    Tám câu thơ tiếp theo này thể hiện hình ảnh làng chài khi những chiếc thuyền cá trở về sau những ngày chìm trong gió biển. Người dân làng chài vui sướng biết bao khi những người thân của họ đã mang về những thành quả tương xứng. Dân chài lưới mang một màu da thật riêng, có một mùi hương riêng biệt. Cái mùi này chỉ những người yêu quê hương tha thiết, nồng nàn như tác giả Tế Hanh mới có thể cảm nhận được. Chiếc thuyền cũng mệt mỏi sau những ngày đi biển, tựa như con người vậy. Cái chất muối thấm trong thớ vỏ cũng được tác giả cảm nhận bằng cách “nghe”, thật độc đáo!

    Nay xa cách, lòng tôi luôn tưởng nhớ:

    Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,

    Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,

    Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!

    Khi viết bài thơ này, tác giả đang ở xa quê hương. Vậy mà, ông vẫn luôn nhớ về mảnh đất quê hương yêu dấu của mình. Nhớ màu nước biển xanh, nhớ những con cá bạc, nhớ cánh buồm trắng, nhớ con thuyền đang băng băng rẽ sóng ra khơi. Ông còn nhớ cả cái mùi muối mặn của biển quê nhà.

    Kết lại, với những vần thơ bình dị mà gợi cảm, bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh đã vẽ ra một bức tranh tươi sáng, sinh động về một làng quê miền biển, trong đó nổi bật lên hình ảnh khoẻ khoắn, đầy sức sống của người dân làng chài và sinh hoạt lao động làng chài. Bài thơ còn cho thấy tình cảm quê hương trong sáng, tha thiết của nhà thơ

    --- Bài cũ hơn ---

  • Giới Thiệu Quê Hương, Nơi Sinh Sống Bằng Tiếng Anh Siêu Đơn Giản
  • Bài Luan Ve Quê Huong Bang Tieng Anh Hay
  • Tình Đồng Đội Trong “Đồng Chí” Và “Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính”
  • Phân Tích Bài Thơ “Đồng Chí” Của Chính Hữu.
  • Ôn Tập Thơ Hiện Đại Bài 1: “Đồng Chí ”
  • Thơ Hay Về Cuộc Sống Xa Quê

    --- Bài mới hơn ---

  • Chùm Thơ Người Xa Quê Của Nhiều Tác Giả
  • Bài Thơ Quê Hương Của Giang Nam
  • Bài Văn Tả Cảnh Quê Hương Vào Buổi Sáng Mùa Hè Lớp 6 Hay Nhất
  • Chọn Lọc 100 Bài Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Ngắn Hay Nhất
  • Những Bài Thơ Về Thầy Cô Hay Nhất ❤️ Thơ Chúc Mừng 20/11
  • Thơ hay về cuộc sống xa quê, những bài thơ đong đầy cảm xúc.”Quê hương là chùm khế ngọt/ Cho con trèo hái mỗi ngày/ Quê hương là đường đi học/ Con về rợp bướm vàng bay”. Quê hương là nơi “chôn nhau cắn rốn”, là nơi lưu giữ những kỉ niệm thời thơ ấu không thể nào quên. Quê hương thắm đượm nghĩa tình, dù có đi xa, quê hương luôn hiện về trong kí ức.

    Top những bài thơ hay về cuộc sống xa quê

    Nhớ cơm quê

    Thơ hay về cuộc sống xa quê đong đầy cảm xúc

    Tỉnh rồi vẫn tưởng còn say

    Nghe hồi âm thuở vơi đầy nắng mưa

    Dùng dằng bóng lá đung đưa

    Ngọn đèn không tỏ không mờ vì đâu?

    Thơm gì như thể hoa cau

    Bao nhiêu năm để qua cầu gió bay

    Ngoài song mấy chấm sao gầy

    Nỗi niềm ai nén nên dày bóng đêm

    Bởi yêu cứ gọi thầm em

    Bởi vui cứ rót tràn thêm chén đầy

    Bởi buồn nên gió mới lay

    Bởi bâng khuâng, bướm mới bay ngỡ ngàng

    Sông nào chẳng có đò ngang

    Để tôi tỉnh giấc, ngỡ đang gọi đò…

    9/1989

    Quê ơi !

    Sao vừa lạ vừa quen

    Khi tôi trở lại

    Đò sông La chở cả trời đêm

    Mười chín năm bộ đội

    Chân vẫn còn săn, dặm đường xa không mỏi

    Có phải quê hương Xô Viết nâng niu

    Hay câu dặm mẹ ru trên võng đói nghèo

    Củ sắn cha đưa, bàn tay rớm máu

    Hay tên núi tên sông cùng tôi đi chiến đấu

    Với Phan Đình Phùng, Trần Phú, Nguyễn Đô Lương

    Chùm thơ về quê hương hay nhất

    Ai cũng phải có quê hương, không những một mà còn có hai, hoặc ba những nơi đi qua mà gắn với nhiều kỷ niệm thật khó lòng để quên. Và thơ về quê hương cũng từ đó mà ra đời, là những nỗi lòng người yêu quê tha thiết muốn nhờ những vần thơ nói hộ tiếng lòng.

    Tác giả: Đức Trung – TĐL

    Tôi thầm nhớ một miền quê

    Ước mơ thăm lại trở về tuổi thơ

    Đồng xanh bay lả cánh cò

    Hương sen tỏa ngát mộng mơ những chiều

    Vi vu gió thổi sáo diều

    Bóng ai như bóng mẹ yêu đang chờ?

    Dòng sông, bến nước, con đò

    Có người lữ khách bên bờ dừng chân

    Xa xa vẳng tiếng chuông ngân

    Bờ tre cuối xóm trong ngần tiếng chim

    Tuổi thơ thích chạy trốn tìm

    Cây đa giếng nước còn in trăng thề

    Xa rồi nhớ mãi miền quê

    Trong tim luôn nhắc trở về ngày xưa…

    Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

    Em yêu từng sợi nắng cong

    Bức tranh thủy mặc dòng sông con đò

    Em yêu chao liệng cánh cò

    Cánh đồng mùa gặt lượn lờ vàng ươm

    Em yêu khói bếp vương vương

    Xám màu mái lá mấy tầng mây cao

    Em yêu mơ ước đủ màu

    Cầu vồng ẩn hiện mưa rào vừa qua

    Em yêu câu hát ơi à

    Mồ hôi cha mẹ mặn mà sớm trưa

    Em yêu cánh võng đong đưa

    Cánh diều no gió chiều chưa muốn về

    Đàn trâu thong thả đường đê

    Chon von lá hát vọng về cỏ lau

    Trăng lên lốm đốm hạt sao

    Gió sông rười rượi hoa màu thiên nhiên

    Em đi cuối đất cùng miền

    Yêu quê yêu đất gắn liền bước chân.

    (Nguyễn Đình Thi)

    (Huy Cận)

    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,

    Con thuyền xuôi mái nước song song.

    Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;

    Củi một cành khô lạc mấy dòng.

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,

    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều

    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;

    Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

    Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;

    Mênh mông không một chuyến đò ngang.

    Không cầu gợi chút niềm thân mật,

    Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,

    Chim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều sa.

    Lòng quê dợn dợn vời con nước,

    Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.

    Quê hương ơi…ta nhất định trở về !!!

    Thơ Hay – Tags: thơ hay về cuộc sống

    --- Bài cũ hơn ---

  • Phân Biệt Các Phương Thức Biểu Đạt Trong Văn Bản
  • Phân Tích Bài Thơ Thu Hứng Của Đỗ Phủ Để Thấy Được Cảnh Sắc Mùa Thu Và Nỗi Nhớ Quê Hương
  • Quê Hương Và Nỗi Nhớ Trong Thơ Bùi Đức Ánh
  • Chứng Minh Rằng, Trong Bài Quê Hương, Tế Hanh Đã Miêu Tả Rất Tinh Tế Về Cảnh Quê Và Tình Quê. Tài Liệu Học Tập
  • Hình Ảnh Người Dân Làng Chài Qua Bài Thơ Quê Hương Của Tế Hanh
  • Những Bài Thơ Về Quê, Thăm Quê Nhà Sau Bao Ngày Xa Cách

    --- Bài mới hơn ---

  • Du Thuyền Bài Thơ Junk Chuẩn 3 Sao
  • Những Bài Thơ Chế “”Bất Hủ”” Về Tiền
  • Thơ Vui :định Nghĩa Chồng Là Gì ??
  • Tu Là Cội Phúc, Tình Là Dây Oan
  • Hạnh Phúc Là Gì Anh Có Biết Không ?
  • BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG

    Thơ: Bình Minh

    Ta lại về nơi ấy tìm tuổi thơ

    Tìm câu hát ầu ơ chiều võng mẹ

    Quê hương ơi kỷ niệm ngày thơ bé

    Được vui đùa theo nhẹ cánh diều bay

    Thời gian trôi theo ta đếm từng ngày

    Còn đâu nữa vui vầy bên quê lúa

    Những con đường trải dài rơm như lụa

    Giờ chỉ còn toàn đường nhựa bê tông

    Tuổi thơ ơi những chiều tắt nắng hồng

    Ta và bạn bên cánh đồng chạy nhẩy

    Sao thời gian như con diều đưa đẩy

    Muốn quay về quá khứ đấy mà xem

    Tìm tuổi thơ khi chân đất lấm lem

    Chỉ còn lại khi đem về cõi nhớ

    Con sông ấy cánh đồng quê một thuở

    Kỷ niệm nào nhắc nhở một làng quê.

    BÀI THƠ: MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

    Thơ: Nguyễn Đình Huân

    Về thăm quê vào một dịp cuối năm

    Chiều mùa đông lạnh căm căm gió bấc

    Cây rụng lá cành khẳng khiu gầy guộc

    Lạnh run người cơn gió ngược tái tê

    Chân thấp chân cao bước dọc chân đê

    Con đò nhỏ dẫn ta về quá khứ

    Mùa đông xưa áo ta không có đủ

    Đi chăn trâu đội mũ khoác áo tơi

    Đốt lửa đồng sưởi ấm bạn bè tôi

    Thằng vơ rạ thằng lấy mồi châm lửa

    Bới trộm khoai vùi tro không cần rửa

    Khoai chín rồi ta bẻ nửa chia nhau

    Bạn bè tôi giờ đang ở nơi đâu

    Lũ bạn khờ trẻ chăn trâu ngày đó

    Tớ về đây giữa bốn bề lộng gió

    Không thấy trâu chỉ thấy cỏ mà thôi

    Cỏ may níu chân bạn cũ đâu rồi

    Thời gian qua như mây trôi nước chảy

    Bao năm rồi sao không quên ngày ấy

    Ta một thời cùng bay nhẩy chăn trâu.

    THƠ VỀ QUÊ THĂM GIA ĐÌNH

    Thơ: Thanh Trần

    Hôm nay con lại về quê

    Trên con đường nhỏ …triền đê bãi bồi

    Chân đi nhưng dạ bồi hồi

    Nhớ ngày còn bé…nhớ nồi canh cua

    Nhớ cả những lúc ban trưa

    Những ngày thơ dại năm xưa ùa về

    Nhớ sao những nắng mùa hè

    Nhớ cành phượng đỏ…tiếng ve năm nào

    Nhớ hoa dâm bụt bờ ao

    Nghiêng mình đón nắng lao xao gió lùa

    Nhớ cả những lúc trời mưa

    Mẹ ra đồng cấy đến trưa mới về

    Chói chang cái nắng trưa hè

    Như thiêu như đốt…mẹ ơi cháy lòng

    Con nhỏ chỉ biết chờ mong

    Làm mây che mẹ…cấy xong thửa cày

    Mẹ ơi….con đã về đây

    Giờ hình bóng mẹ..ngày ngày trong con.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Điểm) Doạn Thô Trên Câu 2 (5 Điểm) …
  • Bài Thơ Quê Hương : “Uống Nước Mưa Chừa Cặn” Của Nhạc Sĩ Mai Châu
  • Soạn Bài Tràng Giang
  • Hướng Dẫn Soạn Bài Từ Ấy
  • Hình Tượng Bác Hồ Trong “Sáng Tháng Năm” Của Tố Hữu
  • Những Bài Thơ Viết Về Nỗi Lòng Công Nhân Xa Quê

    --- Bài mới hơn ---

  • Nón Bài Thơ Xứ Huế
  • Em Là Gì Giữa Bề Bộn Đời Anh ???
  • Đặc Điểm Thơ Pushkin Qua Bài Thơ “tôi Yêu Em”
  • Cấu Tứ Nghệ Thuật Của Thơ Đường
  • Phân Tích Ý Kiến Cho Rằng Chữ Hồng Chính Là Nhãn Tự Của Bài Thơ Mộ Của Hồ Chí Minh
  • Những bài thơ hay nói về nỗi lòng của những người công nhân rời xa quê nghèo để lên thành phố làm việc.

    BÀI THƠ: ĐỜI CÔNG NHÂN

    Tác giả: Nguyễn Văn Hậu

    Sáng ra chẳng thấy mặt trời

    Lao vào công việc từ ngày đến đêm

    Cơm canh chẳng có thứ chi

    Ăn cho qua bữa đến giờ làm thôi

    Ngày làm thì cũng như đêm

    Có bao nhiêu đó mà làm thế thôi

    Lúc về cũng chẳng được yên

    Này là đứng lại xếp hàng cái coi

    Mày mà chen lấn lung tung

    Tao cho biên bản tháng lương mất tiền.

    BÀI THƠ: KIẾP CÔNG NHÂN

    Tác giả: Chưa rõ

    Thương cho cái kiếp công nhân

    Một ngày tám tiếng, chai sần đôi tay

    Sáng nào cũng gặm củ khoai

    Chiều về xe đạp, mệt nhoài cái chân.

    Cứ thế…rồi cũng quen dần

    Đồng lương mỗi tháng cũng gần 3 chai

    Tiền em xài phí, mỗi ngày 4 trăm.

    Còn anh nhịn đói lặng thầm đớn đau

    Thấy em đi với người giàu

    Chiếc pho hai cửa, có màu đỏ tươi.

    Nhìn anh, nhếch mép em cười bĩu môi

    Thôi thì….đành chịu đơn côi

    Sáng ra anh vẫn…..gói ..xôi mỉm cười..!

    BÀI THƠ: CÔNG NHÂN VẤT VÃ

    Tác giả: Chưa rõ

    Cơm ăn hai bữa chẳng thấy phê

    Ngày ngày tăng ca và tăng mãi

    Đồng lương ít ỏi cảnh nhà thuê

    Sáng sáng đi làm đầy suy tính

    Tối về mì gói thật buồn ghê

    Thời gian hạnh phúc hồn xa vắng

    Một cõi đi về chán tái tê !

    BÀI THƠ: PHẬN CÔNG NHÂN

    Tác giả: Chu Thế Vinh

    Thật vất vả bởi còn túng thiếu

    Phận công nhân ai hiểu ai hay

    Dầm mưa dãi nắng đêm ngày

    Thức khuya dậy sớm hao gầy tả tơi

    Mở mắt dậy khi trời chưa sáng

    Trăng mùng mười ló rạng đầu non

    Ngoài sân sương ướt vẫn còn

    Gà kia chưa gáy cú con chưa về

    Mặc quần áo rồi thì vội vã

    Quán ven đường lót dạ đơn sơ

    Bánh mì cháo trắng hoặc ngô

    Ăn gì cũng được miễn no được rồi

    Gian nan nhất tiết trời nắng hạ

    Mồ hôi rơi tầm tã đêm ngày

    Thế nhưng cũng vẫn hăng say

    Bán hàng phục vụ bác này chị kia

    Tối nuốt vội đôi thìa cơm nhã

    Lấy sức bởi vất vả suốt ngày

    Ngẫm đời sao lắm đắng cay

    Buồn cho số phận kiếp này công nhân.

    Đời công nhân vất vả lắm ai ơi

    Đổi chén cơm bằng nụ cười héo hắt

    Cũng có khi phải trả bằng nước mắt

    Nhịn bao lời mà se thắt con tim

    Đời công nhân chỉ biết sống lặng im

    Sáng tinh mơ lo tìm đồ lót dạ

    Khi gói mì tôm cùng ly nước lã

    Chiều ổ bánh mì vội vã tăng ca

    Đời công nhân cơm mắm muối dưa cà

    Có kẻ phải..xa mẹ cha già yếu

    Bởi kiếp nghèo với bộn bề túng thiếu

    Cũng có người chữ hiếu chẳng trả xong

    Đời công nhân như con nước giữa dòng

    Cứ nổi trôi bềnh bồng không lối thoát

    Nghĩ tương lai mà ngậm ngùi chua sót

    Cũng phận đời sao chẳng được như ai

    Đời công nhân gian khổ cứ miệt mài

    Chẳng biết đâu chữ ngày mai tương sáng

    Nên những khi lệ đêm trường lai láng

    Thấy đời mình như một áng mây đen.

    THƠ LỤC BÁT: ĐỜI CÔNG NHÂN

    Tác giả: Thái Tài

    Ôm theo hy vọng thiết tha đổi đời

    Gian nan vất vã sống đời công nhân

    Hao gầy khuya sớm xác thân

    Tăng ca thêm việc chẳng hề oán than

    Mong sao thêm được nhiều hàng

    Cuối tháng được lãnh thêm vài ngàn lương

    Đêm đêm khắc khoải canh trường

    Chi li tính toán tương lai mịt mờ

    Bao nhiêu khao khát mộng mơ

    Bấy nhiêu trăn trở lo toan đủ bề

    Tiền điện nước….tiền nhà thuê

    Tiền cơm tiền áo…não nề lắm thây

    Chải bương khó nhọc đêm ngày

    Chỉ mong cuộc sống đủ đầy bình yên

    Miệt mài cần mẫn chuân chuyên

    Vẫn luôn chịu khó siêng năng từng giờ

    Vẫn luôn hoài vọng ước mơ

    Tương lai rạng rỡ ấm no gia đình…

    BÀI THƠ: PHẬN ĐỜI CÔNG NHÂN

    Tác giả: Thanh Linh

    Mấy ai biết phận đời túng thiếu

    Kiếp công nhân ai hiểu được đây?

    Dầm mưa dãi nắng đêm ngày

    Thức khuya dậy sớm hao gầy xác thân.

    Vội thức giấc khi trời chưa sáng

    Trăng mùng mười ló dạng đầu non

    Ngoài sân sương ướt vẫn còn

    Gà kia chưa gái, cú con chưa về.

    Mặc quần áo đi làm vội vã

    Quán bên đường lót dạ qua loa

    Bánh mì, cháo trắng, nui sò

    Ăn gì cũng thế, cho no được rồi.

    Chiều về đến khi thì ăn quán

    Đôi khi thì cũng chẳng có cơm

    Một mình hiu quạnh sớm hôm

    Tối về một gói mì tôm no lòng.

    Ngày đầu tháng tiền phòng phải đóng

    Lãnh lương thì cũng “hõng” bao nhiêu!

    Tiền cơm, tiền nước, chi tiêu

    Tính ra có lúc còn nhiều hơn lương.

    Rồi cuối tháng không tiền phải đói

    Nổi lòng này biết nói với ai?

    Thôi đành ngậm đắng nuốt cay

    Buồn cho số kiếp, thương thay phận đời.

    THƠ LỤC BÁT: CUỘC ĐỜI CÔNG NHÂN

    Tác giả: Nguyễn Mây

    Tô mì lót dạ qua ngày là xong

    Đôi khi cũng thấy xót lòng

    Nhưng thôi mặc kệ cũng không hề gì!

    Mới hay thấu hiểu những gì buồn vui

    Thời gian vẫn cứ lặng trôi

    Tuổi xuân gửi lại về nơi trốn nào!

    Thân em như kiếp con con tằm

    ” kiếm ăn được mấy đêm nằm nhả tơ”

    Ngày làm vất vả mong chờ đến lương!

    Nhận tiền mà thấy thảm thương

    Số tiền ít ỏi biết nhường chia sao?

    Rưng rưng dòng lệ trực trào

    Thương cha mẹ lắm biết sao bây giờ!

    Chút tiền con vẫn hằng mơ gửi về

    Người ơi! Em nói người nghe

    Tiền lương gửi mẹ đã về đến nơi!

    Tiền đâu? Mua vé để rồi về quê!!!!!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Ngẩn Ngơ Trước Vẻ Đẹp Của Sông Nho Quế
  • Mô Hình Trồng Rau Sạch: Hay Mình Cứ Về Quê Nuôi Cá Và Trồng Thêm Rau
  • Bỏ Phố Về Quê Lập Nghiệp
  • Suy Tư Chuyện Bỏ Phố Về Quê
  • Thơ Ca Trung Đại Việt Nam: Văn Hóa “quy Ẩn” Của Các Nhà Nho
  • Chùm Thơ Người Xa Quê Của Nhiều Tác Giả

    --- Bài mới hơn ---

  • Bài Thơ Quê Hương Của Giang Nam
  • Bài Văn Tả Cảnh Quê Hương Vào Buổi Sáng Mùa Hè Lớp 6 Hay Nhất
  • Chọn Lọc 100 Bài Thơ Về Thầy Cô Giáo Tự Sáng Tác Ngắn Hay Nhất
  • Những Bài Thơ Về Thầy Cô Hay Nhất ❤️ Thơ Chúc Mừng 20/11
  • 16 Bài Thơ Hay Về Thầy Cô Và Mái Trường Yêu Dấu
  • XUÂN THIỀU

    – Quê xã Bùi Xá – Đức Thọ

    – Hội viên Hội nhà văn Việt Nam

    – Giải thưởng Nhà nước về VHNT

    TỈNH GIẤC

    Tỉnh rồi vẫn tưởng còn say

    Nghe hồi âm thuở vơi đầy nắng mưa

    Dùng dằng bóng lá đung đưa

    Ngọn đèn không tỏ không mờ vì đâu?

    Thơm gì như thể hoa cau

    Bao nhiêu năm để qua cầu gió bay

    Ngoài song mấy chấm sao gầy

    Nỗi niềm ai nén nên dày bóng đêm

    Bởi yêu cứ gọi thầm em

    Bởi vui cứ rót tràn thêm chén đầy

    Bởi buồn nên gió mới lay

    Bởi bâng khuâng, bướm mới bay ngỡ ngàng

    Sông nào chẳng có đò ngang

    Để tôi tỉnh giấc, ngỡ đang gọi đò…

    9/1989

    HÀNH QUÂN QUA QUÊ HƯƠNG

    Quê ơi !

    Sao vừa lạ vừa quen

    Khi tôi trở lại

    Đò sông La chở cả trời đêm

    Mười chín năm bộ đội

    Chân vẫn còn săn, dặm đường xa không mỏi

    Có phải quê hương Xô Viết nâng niu

    Hay câu dặm mẹ ru trên võng đói nghèo

    Củ sắn cha đưa, bàn tay rớm máu

    Hay tên núi tên sông cùng tôi đi chiến đấu

    Với Phan Đình Phùng, Trần Phú, Nguyễn Đô Lương

    Hành quân qua suối – Ảnh: Văn Bảy

    – Sinh năm 1943.

    – Quê xã Cẩm Huy – Cẩm Xuyên

    – Nơi ở hiện nay: Phường Khương Mai – Quận Thanh Xuân, Hà Nội

    QUA VƯỜN CŨ

    Mảnh vườn ngày trước

    Ngõ vào còn đây

    Bao năm không ở

    Cỏ dày lấn cây.

    Nền nhà in dấu

    Giếng, sân chỗ này

    Hoa mua tím dậu

    Tuổi thơ dăng đầy…

    Cây khế chỗ nào?

    Ta trèo hái quả

    Thời gian nhanh quá

    Nhớ thầy mẹ ta…

    Mỹ Lộc: 1960 – 2005

    – Sinh năm 1952.

    – Quê xã Vượng Lộc, Can Lộc

    – Nơi ở hiện nay: Nhà số 9, tổ 19, ấp Phước Hòa, xã Long Phước, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai.

    QUÊ HƯƠNG VÀ NỖI NHỚ

    (1) là tiếng địa phương có nghĩa là thế hoặc như thế

    Mùa về – Ảnh: Quang Vinh

    . . . . .

    --- Bài cũ hơn ---

  • Thơ Hay Về Cuộc Sống Xa Quê
  • Phân Biệt Các Phương Thức Biểu Đạt Trong Văn Bản
  • Phân Tích Bài Thơ Thu Hứng Của Đỗ Phủ Để Thấy Được Cảnh Sắc Mùa Thu Và Nỗi Nhớ Quê Hương
  • Quê Hương Và Nỗi Nhớ Trong Thơ Bùi Đức Ánh
  • Chứng Minh Rằng, Trong Bài Quê Hương, Tế Hanh Đã Miêu Tả Rất Tinh Tế Về Cảnh Quê Và Tình Quê. Tài Liệu Học Tập
  • Yêu Quê Hương Qua Từng Trang Sách Nhỏ: Giang Nam Với Bài Thơ Quê Hương

    --- Bài mới hơn ---

  • Mạch Cảm Xúc Quê Hương
  • Những Bài Thơ Hay Về Tình Yêu Quê Hương, Đất Nước
  • + 500 Bài Thơ Về Tình Yêu Quê Hương Đất Nước Con Người
  • Những Lời Chúc, Bài Thơ Và Bài Luận Tiếng Anh Về Chủ Đề Nhà Giáo ⋆ Sie.vn
  • Những Bài Thơ Hay Về Thầy Cô Cho Trẻ Mầm Non Nhân Ngày 20/11
  •     Bài thơ Quê hương nổi tiếng của Giang Nam từng được đưa vào sách giáo khoa và bao thế hệ học trò đã thuộc lòng từng câu, từng chữ…

        Ở đó, người đọc bị cuốn hút, ám ảnh bởi những tiếng cười khúc khích thật hồn nhiên để rồi bỗng thấy hụt hẫng khi nghe tin dữ…

        Ở phần mở đầu bài thơ: Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường/Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ/“Ai bảo chăn trâu là khổ?”/Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao…, có lẽ lúc hoài niệm về thời thơ ấu, trong ký ức của tác giả đã hiện lên thấp thoáng những câu hát của… Phạm Duy: Ai bảo chăn trâu là khổ?Chăn trâu sướng lắm chứ!Ngồi mình trâu phất ngọn cờ lau và miệng hát nghêu ngao… (Em bé quê). Bởi nếu không thì tác giả đã không để câu Ai bảo chăn trâu là khổ trong ngoặc kép. Tuy nhiên, dẫu có như vậy thì câu này cũng liền mạch với một tứ thơ hết sức trong trẻo, hồn nhiên: … Những ngày trốn học/Đuổi bướm cầu ao/Mẹ bắt được/Chưa đánh roi nào đã khóc!/Có cô bé nhà bên/Nhìn tôi cười khúc khích… Một điều chắc chắn rằng, sở dĩ bài thơ có sức hấp dẫn người đọc là bởi tuy tác giả sử dụng những câu chữ mộc mạc nhưng lại khéo dụng công ở những lần “cô bé nhà bên cười khúc khích”, tạo nên một ấn tượng khó quên…

    “Cô bé” ấy là ai?

            “Cô bé” ấy tên thật là Phạm Thị Triều, sinh ra trong một gia đình có nghề làm mắm gia truyền ở Vĩnh Trường (Nha Trang). Nghề làm mắm cũng là để đóng góp kinh tài cho cách mạng. Cô bé Triều mới “trổ mã” đã theo chị gái lên căn cứ Đồng Bò. Gia đình thấy Triều còn nhỏ quá, cho người nhắn về nhưng cô nhất quyết không về. Khi mặt trận Nha Trang vỡ, Triều được điều về làm ở khối Dân chính của Tỉnh ủy Phú Khánh, đóng ở Đá Bàn. Chính nơi đây, cô đã gặp chàng trai sau này trở thành nhà thơ Giang Nam…

        Còn anh chàng Nguyễn Sung (tên thật của Giang Nam), mới 16 tuổi đã bỏ học giữa chừng vì nhà trường đóng cửa do thời cuộc (Nhật đảo chính Pháp tháng 8.1945). Cậu theo anh trai là nhà cách mạng Nguyễn Lưu tham gia Việt Minh ở mặt trận Phú Khánh. Khoảng đầu năm 1954, Nguyễn Sung được điều về căn cứ Đá Bàn và anh bộ đội trẻ đã “ngẩn ngơ” trong lần đầu gặp Phạm Thị Triều.

        Ít lâu sau anh biết thêm rằng không phải chỉ mình anh mà cả đám lính trẻ cũng thường tìm cớ này, cớ nọ để tạt vào cơ quan chỉ để… nhìn cô Triều một cái. “Bạo phổi” lắm thì cũng chỉ nói vu vơ một câu rồi… biến! Chuyện yêu đương, trai gái trong cùng tổ chức hồi ấy hầu như bị cấm nghiêm ngặt. Tuy nhiên, là một anh lính có “chút thơ văn” nên Nguyễn Sung vẫn nghĩ được cách tiếp cận người đẹp. Trước tiên, anh vận dụng khả năng thơ văn của mình để được giao nhiệm vụ chạy công văn. Và thế là mỗi lần đưa công văn đến cơ quan, anh lại kèm theo một lá thư (viết sẵn) cho nàng mà không nói năng, hỏi han gì thêm vì sợ lộ. Phải hơn một tuần sau lá thư thứ hai, anh mới “sướng rêm người” khi được nàng “ừ” (trong bức thư hồi âm)…

        Yêu nhau “kín đáo” như thế mà vẫn không giấu được ai, may mà cả anh lẫn chị đều được anh em thương mến nên trước ngày anh ra Bình Định tham gia Đoàn Sĩ quan liên bộ đình chiến, chuẩn bị cho việc ký kết Hiệp định Genève, cơ quan đã tổ chức đám cưới cho họ. Sống với nhau được hai đêm thì anh lên đường, còn chị trở lại Nha Trang… Từ buổi đó, đôi vợ chồng trẻ phải luôn chịu cảnh xa cách, gian truân…

        Sau Hiệp định Genève (tháng 7.1954), Nguyễn Sung vào hoạt động trong lòng địch, trong vai trò công nhân ở một xưởng cưa và âm thầm viết cho tờ Gió mới – là tờ báo hợp pháp ở Nha Trang. Tuy hoạt động cùng địa bàn nhưng đôi vợ chồng son vẫn không thể gặp nhau vì khác tuyến, phải tuân giữ kỷ luật khắt khe để không bị lộ… Mãi đến năm 1958, tổ chức chuyển vùng công tác cho họ vào Biên Hòa thì họ mới thật sự có những ngày hạnh phúc bên nhau, dù khoảng thời gian này cũng rất ngắn ngủi. Họ thuê một căn nhà nhỏ trong xóm lao động nghèo. Ông làm mướn cho một nhà thầu khoán, còn bà buôn bán lặt vặt…

        Một thời gian sau, tổ chức lại rút ông về lại Khánh Hòa, bà Triều ở lại một mình nuôi con. Mỗi đêm, nghe con gái khóc ngằn ngặt vì nhớ cha, bà Triều phải lấy chiếc áo cũ của chồng đắp lên người con để “có hơi của ông ấy cho nó nín khóc”. Sau này, ông đã mượn lời vợ, và mượn luôn sự cố khóc đêm của con để bày tỏ nỗi nhớ thương: Con nhớ anh thường đêm biếng ngủ/Nó khóc làm em cũng khóc theo/Anh gởi về em manh áo cũ/Đắp cho con đỡ nhớ anh nhiều… (Lá thư thành phố).

    Quê hương ra đời trong hoàn cảnh nào?

        Trong hồi ký Sống và viết ở chiến trường, Giang Nam đã kể lại như sau: “Bài thơ Quê hương ra đời năm 1960, dưới chân núi Hòn Dù, cách chúng tôi Trang hơn 40 cây số về phía tây. Lúc ấy, tôi đang là Phó ban Tuyên huấn của Tỉnh ủy Khánh Hòa. Chiều hôm ấy, anh Phó bí thư Tỉnh ủy đã gọi tôi lên chỗ anh ở (một căn chòi nhỏ giữa rừng). Anh ân cần hỏi thăm tôi về tình hình công tác, sức khỏe… Tôi linh cảm thấy có điều gì không bình thường. Quả nhiên sau đó, anh nói thật: Tin của cơ sở trong thành vừa báo cho biết vợ và con gái tôi bị địch bắt trước đó hơn một năm đã bị chúng thủ tiêu… Tôi bàng hoàng, trời đất như sập xuống đầu mình… Trong nỗi đau đớn tột cùng, tôi ngồi trong căn chòi nhỏ, trước mắt là ngọn đèn dầu lù mù được che kín ba mặt, tôi đã viết một mạch xong bài thơ, không xóa sửa chút nào… Không phải tôi làm thơ mà là ghi lại những ký ức, những hình ảnh đã trở thành máu thịt trong tôi. Từng đoạn nước mắt tôi trào ra, nhất là ở hai câu cuối của bài: Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất/Có một phần xương thịt của em tôi”.

        Bài thơ được ký tên Giang Nam, bởi dạo còn đi học ông rất thích những câu thơ của Hồ Dzếnh: Tô Châu lớp lớp phủ kiều/Trăng đêm Dương Tử, mây chiều Giang Nam… Sau đó, ông gửi bài thơ theo đường giao liên cho Báo Thống Nhất (Hà Nội), vì chỉ có tờ báo này được chuyển vào chiến trường phía Nam. Khoảng tháng 8.1961, trên đường công tác qua huyện Khánh Vĩnh (Khánh Hòa), qua chiếc radio, ông nghe Đài phát thanh Việt Nam đọc bài thơ Quê hương và thông báo bài thơ này đoạt giải nhì của Báo Văn nghệ. Trong giây phút vui mừng đó, hình ảnh thân yêu của vợ con ông lại ùa về, ông bật khóc…

        Đinh ninh là vợ con mình đã chết, Giang Nam lao vào công tác, nhất là trên mặt trận văn hóa. Bỗng giữa năm 1962, vợ con ông được thả về vì địch không tìm được chứng cứ. Sum họp chưa được bao lâu, vợ ông lại bị bắt lần thứ hai (1968), đứa con gái cứ bám riết lấy mẹ nên cũng… bị tù. Mãi đến năm 1973 họ mới được trả tự do…

        Hiện nay, đôi “bách niên – đồng chí” đều đã qua ngưỡng tuổi 80, họ vẫn hạnh phúc bên nhau trong căn nhà số 46 đường Yersin (TP.Nha Trang).

    --- Bài cũ hơn ---

  • Phân Tích Bài Thơ Quê Hương Của Giang Nam Chi Tiết
  • Bài Văn: Phân Tích Bài Thơ “Quê Hương”
  • Phân Tích Bài Thơ Quê Hương ( Tế Hanh )
  • “Bài Thơ Quê Hương”, Một Bài Thơ Ít Biết Của Nguyễn Bính – Nguyễn Đình Minh – Hội Nhà Văn Hải Phòng – Văn Hải Phòng – Văn Thơ Hải Phòng – Văn Học Hải Phòng
  • Quê Hương Mỗi Người Chỉ Một ?
  • Bài Thơ “quê Hương” Của Tế Hanh

    --- Bài mới hơn ---

  • Thơ Chế Qua Đèo Ngang Cực Hài
  • Top Những Bài Thơ Về Trăng Hay Nhất 4 Chữ 5 Chữ 7 Chữ 8 Chữ Lục Bát
  • Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh
  • Khám Phá Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Biển Xúc Động Nhất
  • Phân Tích Bài Thơ “Sóng” Của Xuân Quỳnh (Cực Hay)
  • Tế Hanh là một nhà thơ tiêu biểu trong phong trào thơ mới, thơ ông  thường mang nặng nỗi buồn và tình yêu quê hương thắm thiết. Quê hương là nguồn cảm hứng dạt dào trong suốt cuộc đời thơ ông. Bởi vậy có ý kiến cho rằng: “ Bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh thể hiện tình yêu quê hương tha thiết, sâu nặng khi xa quê”.

    Trước hết, trong xa cách nhà thơ nhớ về quê hương. Cảnh vật quê hương được miêu tả với nỗi nhớ và tình yêu tha thiết. Khung cảnh làng quê hiện lên với một bức tranh lao động tươi sáng và đầy hứng khởi. Cuộc sống lao động của làng quê hiện lên qua cảnh đoàn thuyền đầy khí thế vượt Trường Giang lúc ra khơi và đông vui, no đủ, bình yên khi trở về.  Con người ở làng quê hiện lên với vẻ đẹp khỏe khoắn, vạm vỡ, mạnh mẽ. Đoàn thuyền xuất phát giữa cảnh bình minh trong sáng dịu mát và rực rỡ nắng mai hồng. Chiếc thuyền được so sánh với con tuấn mã cùng với các động từ, tính từ mạnh: “hăng, phăng, vượt” cho thấy khí thế mạnh mẽ, dũng mãnh băng mình vươn tới khi ra khơi. Hình ảnh so sánh, giàu ý nghĩa “cánh buồm – hồn làng” làm cho hình ảnh cánh buồm trở nên lớn lao, kì vĩ, thiêng liêng và rất thơ mộng. Nhà thơ chợt nhận ra cái linh hồn của làng chài quê hương trong hình ảnh cánh buồm. Cánh buồm được nhân hóa như một con người nó đang rướn cao thân mình thu hết gió của đại dương đẩy con thuyền đi nhanh hơn. Câu thơ đầu tả hình ảnh dân chài làn da ngăm đen vì nắng gió là tả thực, làm nổi bật một nét riêng của màu da dân biển. Câu thơ tiếp theo “ Cả thân hình nồng thở vị xa xăm” mới là sáng tạo: Nước da ngăm nhuộm nắng, gió và  những chuyến đi xa của biển cả. Hình ảnh người dân chài vừa chân thực vừa lãng mạn với tầm vóc phi thường. Câu thơ đầu được tả chủ yếu qua thị giác, qua cái nhìn, quan sát của đôi mắt, câu sau mới là tả tâm hồn và cảm quan lãng mạn của nhà thơ. Nhớ quê hương là nhà thơ nhớ đến hình ảnh son thuyền, con thuyền như một cơ thể sống, nhận biết được chất muối của biển đang ngấm dần, lặn dần vào da thịt của mình. Hình ảnh con thuyền đồng nhất với cuộc sống của người dân làng chài. Hai câu thơ cho ta cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế và tình yêu sự gắn bó máu thịt với quê hương mình của nhà thơ Tế Hanh.

    Đặc biệt, tình yêu quê hương được thể hiện trực tiếp qua nỗi nhớ da diết của nhà thơ. Đó là nỗi nhớ luôn ăm ắp tràn đầy thường trực về một làng chài yêu dấu mà Tế Hanh mang theo trong suốt đời thơ của mìnhNỗi nhớ quê hương qua những hình ảnh quen thuộc: Tác giả nhớ về “Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi”, đó là những hình ảnh quen thuộc, gắn liền với người dân miền biển. Màu nước biển trong xanh nơi những con thuyền giương cánh buồm vôi trắng thâu góp gió rẽ ra biển khơi, tìm đến những mẻ cá bạc sau bao gian lao mưa nắng và hiểm nguy, vất vả.  Nỗi nhớ về khung cảnh sinh hoạt của người dân làng chài: ”. Đâu đó trong tiềm thức của nhà thơ, vẫn mường tượng ra cảnh sinh hoạt đánh bắt cá của người dân quê hương, họ đang ngày đêm ra khơi đánh bắt với sự hăng say và tinh thần yêu lao động, lái những con thuyền vươn ra biển cả, đương đầu với sóng gió và thử thách của đại dương mênh mông để rồi từ đó thu về những mẻ cá nặng trong niềm vui hân hoan . Nỗi niềm dâng trào trong cảm xúc của nhà thơ: Phải có sự gắn bó sâu sắc và tình yêu sâu đậm với ngôi làng chài này lắm, tác giả mới có những cảm nhận tinh tế, cách miêu tả đầy sống động và lãng mạn như thế. “Cái mùi nồng mặn” ấy chính là mùi của biển cả, của vị xa xăm nồng thở trong thân hình người dân trai tráng, của chất muối thấm trong thớ gỗ con thuyền.  Qua nỗi nhớ của tác giả bức tranh quê hương hiện lên thật tươi đẹp, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống và mang những nét đặc trưng riêng biệt của một làng quê vùng biển không thể lẫn với bất kì một làng quê nào khác. Qua bức tranh ấy chúng ta cảm nhận được nỗi nhớ, niềm tự hào, sự gắn bó máu thịt và tình yêu quê hương tha thiết sâu nặng của chính nhà thơ.

      Kết bài:   Tóm lại, với giọng thơ  nhẹ nhàng, tha thiết ngôn ngữ thơ bình dị, gợi cảm, hình ảnh chọn lọc có những biện pháp tu từ đặc sắc. Cả bài thơ là khúc ca quê hương tươi sáng ngọt ngào, là sản phẩm của một hồn thơ trẻ trung, tha thiết, đầy thơ mộng.

     

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chùm Thơ Về Mẹ (Chọn Lọc)
  • Rung Động Trước Những Bài Thơ Đêm Buồn Nhớ Mẹ Sâu Sắc Chạm Đến Trái Tim Bạn Đọc
  • Thơ ” Nhỏ Ơi ” Của Đỗduythụy Khxh1 Texas – Áihữu Vạnhạnh
  • Bài Thơ Nói Với Em (Vũ Quần Phương) – Hãy Nhắm Mắt Để Lắng Nghe Chia Sẻ
  • Top Những Bài Thơ Hay Nhất Về Mùa Thu Lãng Mạn Ý Nghĩa
  • Web hay
  • Guest-posts
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100